XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.

y bà chưa từng thấy qua, giống như một con sư tử bị sổ lồng. Bà đành đè xuống cảm xúc dâng lên trong lòng, lạnh nhạt buông tấm hình trong tay xuống: "Chỉ có chút ít này mà làm cho Vinh Kiến Nhạc thỏa hiệp rồi hả? Ông ta chỉ có chút ít bản lĩnh thôi à?"
Tống Hải Thanh cười cười, lắc đầu nói: "Những thứ đồ này đương nhiên là ông ta không quan tâm, tôi cũng vậy không cần thiết phải uy hiếp ông ta. Làm thì cũng đã làm, Vinh Nhung cũng đã có, ông ta còn sợ bị uy hiếp à? Hơn nữa...." Bà cười như không cười nhìn Hồng Mộ, "Nếu ông ta sợ cô nhìn thấy, thì làm gì còn dám dẫn tôi về nhà. Dẫn tôi trở về còn có thể kích thích hơn so với những bức hình này?"
Hồng Mộ nhìn bà, ánh mắt lạnh lùng, bà nói rất đúng. Những thứ đồ này căn bản đối với Vinh Kiến Nhạc không thể tạo thành uy hiếp được, như vậy.... nói cách khác thì chính là Vinh Kiến Nhạc tự nguyện? Tự nguyện mang bà ta trở về nhà họ Vinh, thậm chí, không hề quan tâm tới cảm giác của bà?
"Cô muốn cái gì?" Hồng Mộ không muốn tốn nhiều lời với bà ta. Bây giờ đầu óc của cô đã trở nên hỗn loạn, không ngừng nghĩ tới hình ảnh bẩn thỉu của hai người kia triền miên với nhau, bà cảm thấy có chút ghê tởm, không khống chế được mà muốn giết người.
Tống Hải Thanh nheo lại mắt, dáng vẻ hài lòng: "Mộ Mộ thông minh như vậy, tôi cũng không muốn nói nhiều. Nếu không thương ông ấy thì nên dứt khoát buông tay. Loại ảnh chụp này cô không ngại, nhưng mà....không biết nếu tiểu Hưởng nhìn thấy, thì sẽ có cảm giác thế nào đây. Bé trai đã lớn như vậy rồi, không phải cái gì cũng không hiểu."
Hồng Mộ càng dùng thêm sức bóp chặt ly trà trong tay, rốt cuộc trên mặt cũng có chút tức giận: "Tống Hải Thanh, cô dám!"
Tống Hải Thanh chẳng nói đúng sai mà chỉ nhíu mày nói: "Cô nói đi, nếu những bức hình này một nữa gửi cho bà cụ, một nữa gửi cho các tòa soạn báo lớn.... thì đời này Vinh Kiến Nhạc coi như là bị phá hủy rồi?"
Hồng Mộ cười lạnh một tiếng, "Thật không nghĩ tới, cô đã đê tiện tới mức này rồi, ảnh giường chiếu lõa thể của mình mà cũng không ngại để cho mọi người nhìn thấy."
"Cô cũng biết, tôi là loại người ti tiện. Làm sao có thể để ý tới tôn nghiêm chi."
Hồng Mộ cố gắng đè nén cơn tức giận của mình đang dân trào lên ngực, cắn răng nói: "Tống Hải Thanh, cô còn là có chút lương tâm sao? Nhà họ Hồng của tôi rốt cuộc là có lỗi gì với cô, mà cô phải đối xử với tôi như vậy?"
Tống Hải Thanh rốt cuộc cũng thu lại nụ cười, nhỏm dậy, hai tay chống ở trên bàn, kinh sợ nhìn Hồng Mộ: "Còn không biết xấu hổ mà nói về nhà họ Hồng của cô? Cha tôi vì nhà họ Hồng mà bán mạng hơn nữa đời người. Đến phút cuối cùng không phải là chết oan ở trong ngục giam sao? Lương tâm, cô có sao!"
"...."
Hồng Mộ không thể tin nhìn bà, một lúc lâu cũng không trả lời. Sắc mặt Tống Hải Thanh trở nên tươi cười: "Mộ Mộ, nghe chị nói một câu. Rời khỏi Vinh Kiến Nhạc, mang theo con trai của cô mà cút đi thật xa. Hửm?" Nhìn thấy cặp mắt hờ hững quật cường của Hồng Mộ, Tống Hải Thanh nói tiếp, "Coi như cô không suy nghĩ vì Vinh Kiến Nhạc, thì cô cũng không hi vọng con trai của mình sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ chứ?"
Hồng Mộ ngồi yên tại chỗ, nhìn Tống Hải Thanh lắc mông rời đi, lòng như bị người ta nhéo lại mà không thở được.
***
Buổi tối lúc về nhà Vinh Kiến Nhạc thì đã sắp hai giờ, đại não trở nên đần độn, rượu cồn xâm nhập từng tế bào làm cho cả người ông cũng bắt đầu nóng lên. Ông xé cà vạt trực tiếp đi vào phòng ngủ, đèn đầu giường vẫn còn vì ông mà mở, Hồng Mộ ở trên giường chỉ lộ ra một cái đầu xù xì, cả người núp ở góc giường. Ông tựa vào cạnh giường nhìn một lúc rồi cởi quần áo đi tắm.
Sau khi ông lau khô tóc thì vén chăn lên chui vào, theo thói quen mà mò qua người bên cạnh nghĩ sẽ ôm vào trong ngực. Hồng Mộ không an phận giãy giụa, áo ngủ trợt xuống bả vai, lộ ra sống lưng trắng nõn thon gầy, đột nhiên xương quai xanh của cô bên môi ông lại lộ ra mùi thơm mơ hồ thuộc về bà. Ông hôn xuống xương quai xanh của bà, tay chui vào trong áo ngủ. Hồng Mộ mơ mơ màng màng hừ ra tiếng, hình như vẫn còn ở nửa tỉnh nửa mê.
Vinh Kiến Nhạc dịu dàng khẽ xoa trước ngực bà, đa số thời gian bọn họ yêu đương với nhau đều là lúc cô ngủ mơ mơ màng màng. Cũng không phải là cô hoàn toàn không phối hợp. Có đôi lúc cũng sẽ nhiệt tình nhu mì, hấp dẫn mê người nghênh đón ông, chỉ là mỗi lần bà đều không muốn nhìn chăm chú vào ông, ở trong mắt trong lòng bà đang cất giấu cái gì, bà vẫn còn hình bóng của người nọ chứ? Vinh Kiến Nhạc nghĩ như vậy, động tác trong tay không tự chủ mà gia tăng lực độ. Hồng Mộ cảm giác giữa hai chân tê liệt liền tỉnh lại, híp mắt nhìn người mơ hồ dưới ánh đèn.
Nhìn một chút liền đẩy ông ra, thấy Vinh Kiến Nhạc trầm mặc xuống, bà lật người đưa lưng về phía ông: "Tôi không thoải mái."
"...." Lại viện cớ này, trong một năm rốt cuộc là bà có bao nhiêu ngày không thoải mái. Men say của Vinh Kiến Nhạc vừa đi lên, cường thế xoay người cô lại, trước mặt cô mà tỉ mỉ nhìn, sau đó thì lặp tức cởi dây áo ngủ trên eo của bà: "Tôi sẽ làm cho em thoải mái."
Trong nháy mắt Hồ