Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.
Nhung từ từ co rúc lại, một lúc lâu sau đôi môi khô khốc mới nặn ra mấy chữ: "Không có chuyện gì."
Tần Lộ thở dài, không có việc gì mới là lạ, buổi chiều lúc ra khỏi cửa thì cảm xúc dâng trào, bây giờ thì lại ba hồn bảy vía. Chỉ có mấy giờ, sao cô cứ như là biến thành người khác vậy?
"Có phải là đã xảy ra chuyện gì không?" Tần Lộ nhè nhẹ vỗ về bả vai của cô, "Nhung Nhung, đừng tự làm mình quá mệt mỏi. Thật ra, vui hay không vui cũng sẽ có trong cuộc sống, cần gì phải làm khổ mình tới vậy."
Vinh Nhung ngẩn ra, cô đang làm khổ chính mình sao?
Tần Lộ nhìn đôi mắt ngay dại của cô, vẻ mặt hoảng hốt, giống như là lần đầu nhìn thấy dáng vẻ này của cô. Cô vỗ vai Vinh Nhung đầy sâu xa, cái gì cũng nói không ra được.
Đột nhiên điện thoại trong phòng kí túc xá vang lên, lòng của Vinh Nhung cũng theo tiếng chuông điện thoại mà nhảy lên, huyệt thái dương nhảy thình thịch. Tiểu Đinh nhận điện thoại rồi đưa cho Vinh Nhung: "Vinh Nhung, mẹ cậu tìm cậu...."
Vinh Nhung nhìn ống nghe mà ngón tay trở nên run rẩy, đột nhiên lại có một dự cảm xấu.
....
Đến đến quán cà phê mà Tống Hải Thanh đã hẹn, người đầu tiên Vinh Nhung nhìn thấy là Chung Hách. Vừa đúng lúc Chung Hách xoay mặt ra cửa kính, nghe được cửa tiếng chuôn gió vang lên thì lặp tức theo bản năng mà ngẩng đầu, phất tay về phía cô. Vinh Nhung nắm chặt túi trong tay, Tống Hải Thanh quay đầu lại nhìn cô sắc mặt lạnh ngắt như tờ. Vinh Nhung mơ hồ đoán được nguyên nhân bà ta mất hứng, bước chân trong nháy mắt cũng trở nên nặng nề.
"Ngồi." Tống Hải Thanh miệng hơi cười, thậm chí săn sóc đến mức giúp Vinh Nhung vén mới tóc đang rủ xuống ra sau tai.
Chung Hách cười với cô, Vinh Nhung cười không nổi, chỉ là có Chung Hách ở đây thì cô đã cảm thấy chuyện hình như có chút nghiêm trọng đến mức sắp mất đi phạm vi khống chế của mình rồi. Quả nhiên khi cô ngồi xuống không bao lâu thì nhìn thấy Tống Hải Thanh mở ví ra, chậm rãi lấy ra một vật đẩy tới trước mặt Vinh Nhung và Chung Hách.
Sắc mặt Vinh Nhung trắng bệch, hộ khẩu!
Tống Hải Thanh bưng cà phê lên nhấp một ngụm: "Ngày hôm qua chúng ta đã nói chuyện với cha của tiểu Hách rồi, ông ấy cũng hi vọng hai đứa kết hôn sớm một chút. Cô thấy chi bằng hôm nay đi, cô đã tìm người coi ngày rồi, họ nói hôm nay là ngày tốt."
Chung Hách hình như là vô cùng cảm kích, trên mặt không có quá nhiều sự khiếp sợ. Vinh Nhung kinh ngạc nhìn anh, đụng đụng cánh tay của anh: "Này, nói chuyện đ."
Chung Hách cũng theo cô, nói thầm: "Nói gì?"
"Chúng ta là giả bộ ...." Vinh Nhung nóng nảy, tại sao người này đến lúc này rồi mà vẫn còn bình tĩnh như vậy chứ?
Chung Hách cười nhẹ, đến gần bên tai cô: "Dù sao thì tôi cũng đang muốn tìm người kết hôn, tại sao lại không tìm em? Không phải trước mắt chúng ta đang hợp tác rất vui vẻ hay sao?"
"!" Vinh Nhung kinh ngạc nhìn anh, một hồi lâu cũng không ngậm miệng lại được. Người này, người này có thể tùy ý hơn nữa được không.
Vinh Nhung nhìn thấy Chung Hách bên này đã không còn hy vọng gì rồi, đành chuyển sang nói với Tống Hải Thanh: "Mẹ, bây giờ con mới năm thứ hai đại học, tại sao phải kết hôn gấp tới vậy?"
"Bây giờ sinh viên đại học kết hôn rất nhiều mà." Chung Hách giống như vô tình chen miệng vào, Vinh Nhung dùng giày cao gót của mình hung hắng mà đạp cho anh một cái. Chung Hách nhe răng trợn mắt cắn răng ôm bắp chân thẳng của mình.
Tống Hải Thanh dĩ nhiên là biết trong lòng Vinh Nhung hoàn toàn không hề cam lòng, mới chậm rãi để cái ly trong tay xuống, hạ mí mắt từ từ vuốt cái thìa: "Đây là ý của cha con, con và tiểu Hách trước tiên hãy đi đăng ký. Tiếp theo...." Bà nâng tầm mắt lên, ánh mắt phức tạp nhìn chăm chú vào Vinh Nhung: "Tiểu Hưởng và Tô Mộng cũng sẽ đi đăng ký. Mẹ chỉ là muốn con đăng ký trước hai đứa nó, bây giờ thì tùy con."
Thân thể Vinh Nhung cứng đờ ở tại chỗ, sững sờ nhìn Tống Hải Thanh, bên tai vẫn quanh quẫn mấy câu bên tai của bà. Tiểu Hưởng và Tô Mộng sẽ đi đăng ký! Cô đã sớm biết sẽ có một ngày như vậy, sớm biết rằng, cứ mỗi lần cô nghĩ tới lúc này, thì lòng sẽ đau như dao cắt, cuối cùng cô không chịu nỗi nữa sẽ nói với chính mình, lần sau nữa độc ác quyết tâm thừa nhận sự thật này, còn lần này, hãy để cho cô phóng túng thêm một lần nữa, ích kỷ một lần nữa.
Nhưng rốt cuộc vẫn phải đợi đến ngày này, cuối cùng còn vào lúc cô không hề có chuẩn bị. Lúc mà cô còn chưa có phòng bị xong.
Im lặng một lúc lâu, Chung Hách nhìn Vinh Nhung giống như tượng đá, không hề tức giận.
"Này, theo anh thì kết hôn cũng không phải là trọng hình gì đâu. Đâu cần phải hoảng sợ và đau lòng tới vậy chứ?" Chung Hách vô cùng buồn bực, nha đầu này đúng là có thể đánh vào tự ái của người khác. Lúc bắt đầu thì vô cùng thích sạch sẽ, bây giờ lại trực tiếp ghét bỏ cả người của anh luôn.
Vinh Nhung thu hồi lại tin thần, động tác chậm chạp quay đầu nhìn Chung Hách. Chung Hách bị cô nhìn đên rụt rè, nuốt một ngụm nước bọt: "Ách, sao vậy? Làn da của anh ổn rồi, ngay cả lỗ chân lông cũng không nhìn ra được. Nếu gả cho anh... anh sẽ nói cho em biết nên bảo vệ