Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341803
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.
thế nào...."
"Được." Vinh Nhung cắt đứt lời của anh, khẽ mỉm cười nói: "Chúng ta đi đăng ký thôi."
"? !" Chung Hách ngạc nhiên, chuyện này.... Hỉ nộ vô thường quả nhiên là bản tính của phụ nữ.
Tống Hải Thanh hài lòng cười, nhìn về phía Chung Hách ý vị sâu xa nói: "Nhung Nhung của dì từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, đặc biệt rất biết nghe lời. Nhưng sau này không cho phép cháu khi dễ nó, nếu không dì cũng sẽ không tha cho con."
"Dì cứ yên tâm, con sẽ đối xử tốt với cô ấy."
Lúc nói lời này thì trong lòng Chung Hách như có cái gì đó sắp tràn ra, nghiêng mặt nhìn người con gái bên cạnh, gương mặt mất hôn đang ngẩn người nhìn hộ khẩu để ở trên bàn.
*
Tối hôm qua uống quá nhiều rượu không ngủ được, say khi say rượu thì lúc tỉnh giấc đầu lại đau vô cùng. Vinh Hưởng đè ép huyệt thái dương, cầm lấy đồng hồ báo thức đặt ở một bên nhìn thời gian. Đã sắp 12 giờ, sao anh lại ngủ lâu tới vậy. Đang đứng dậy chuẩn bị đi tắm, thì điện thoại di động đều đầu giường run lên.
Nhìn thấy người gọi chính là Dịch Phong đã lâu rồi không có liên lạc. Vinh Hưởng cười cười nhận điện thoại: "Tại sao lại gọi cho mình. Ở trong quân đội bị kìm nén quá rồi hả?”
"Hứ, còn có tâm tình lắm mồm, cái gì cậu cũng đừng nói, hãy để mình nói." Giọng nói của Dịch Phong vô cùng vội vàng: "Cậu có cần để cho bạn thân của cậu đây đi tới cục dân chính hỗ trợ cho Chung Hách đăng ký hay không? Mình nói cho cậu biết, bây giờ tên đó đang đứng xếp hàng ở cục dân chính kìa. Biết đi cùng ai không? Vinh Nhung, đi cùng Vinh Nhung đó! Ai, mình nói, rốt cuộc là cậu có ý gì. Sao lại không chịu để ý tên tiểu tử Chung Hách kia...."
Mấy lời nói còn lại của Dịch Phong đều đã kết thúc trong âm thanh tút tút. Bởi vì mới vừa tỉnh ngủ, cho nên ý thức của anh vẫn hoảng hốt không rõ ràng lắm, trong đầu chỉ biết được một tin tức vô cùng rõ ràng. Vinh Nhung muốn gả cho Chung Hách, muốn gả cho.... người khác!
*
Chung Hách liếc nhìn mấy người đang xếp hàng, lại nhìn người ở bên cạnh nãy giờ cũng không nói gì: "Ai, mẹ em nói không sai tí nào mà. Hôm nay là một ngày thật tốt đó. Có nhiều người tới đăng ký thật."
Vinh Nhung trong lòng không yên, qua loa nói: "Đây không phải quá tiện nghi cho anh sao. Ngày hai mươi tháng năm, rất dễ nhớ nha. 520, em yêu anh, tương laic ho dù có bận đên thế nào đi nữa. thì vẫn có thể nhớ ngày kỷ niệm kết hôn."
Chung Hách cười quỷ dị, ý vị không rõ nhìn cô vui vẻ.
Vinh Nhung bị anh nhìn nên sinh ra nghi ngờ, sờ sờ gò má của mình: "Sao vậy?"
Chung Hách đến gần cô một chút, Vinh Nhung lại tránh ra, anh cũng không tức giận, vẫn cười vui vẻ như cũ: "Ai, tự nhiên em lại chủ động tỏ tình với tôi. Tôi không hề biết thì ra là em thầm mến tôi rồi...."
Vinh Nhung mắt trợn trắng, đến nơi này rồi mà còn ấu trĩ tới vậy.
Chung Hách nhất quyết không buông tha cho cô: "Thật ra thì suy nghĩ một chút cũng không tồi, ngày thật là dễ nhớ. Còn có bà xã tốt như vậy, sau khi kết hôn tôi nhất định sẽ không trăng hoa. Nếu lấy về nhà rồi, thì nhất định sẽ yêu thương che chở em, tuyệt đối sẽ không để cho em chịu uất ức gì."
Vinh Nhung trừng mắt nhìn anh, "Này, anh đủ rồi đó. Tôi đồng ý anh trăng hoa, cầu xin anh trăng hoa, tha thiết hy vọng anh trăng hoa. Có được hay không?"
"...." Trong mấy người đang xếp hàng, có đàn ông quăng tới ánh mắt hâm mộ, phái nữ thì vẻ mặt khinh bỉ.
Chung Hách mừng rỡ lại càng mừng rỡ hơn, bả vai cũng run nhẹ nhàng: "Tôi không biết em lại có nhiều chỗ tốt tới vậy, nghĩ như vậy, thì tôi càng không nỡ ra ngoài lêu lỏng rồi."
"...." Vinh Nhung im lặng nhìn trời, chẳng thèm đếm xỉa đến anh. Cùng anh ầm ĩ một hồi, đột nhiên cái suy nghĩ cứ lượn đi lượn lại trong lòng lại trở tan đi rất nhiều.
Chung Hách bỗng nhiên thò tay ôm lấy bả vai của cô, thân thể Vinh Nhung cứng đờ, lập tức bắt đầu giãy giụa; "Này!"
"Nhung Nhung...."
"Nhung Nhung!"
Hai âm thanh đồng thời vang lên, giọng nói êm ái của Chung Hách bị âm thanh vội vàng của Vinh Hưởng bao trùm.
Chung Hách đột nhiên thấy Vinh Hưởng xuất hiện, có chút ngoài ý muốn. Cúi đầu xuống nhìn người trong ngực, cô gái nhỏ đã hoàn toàn mệt mỏi.
Giờ phút này ánh mắt người đàn ông kia nhìn anh ta tuyệt đối không có gọi là thiện ý, Chung Hách khẽ nhíu mày, đem những lời vừa định nói nuốt vào trong bụng.
Ánh mắt Vinh Hưởng xẹt qua cánh tay đang ôm lấy Vinh Nhung, ánh nhìn tối tăm tới cực điểm. Chung Hách lại giống như khiêu khích càng siết chặt tay, thật sự không hiểu được mục đích của người đàn ông vừa mới xuất hiện, còn có ánh mắt mang theo địch ý kia.
Vinh Hưởng đi tới trước mặt Vinh Nhung, lướt qua vẻ mặt kinh ngạc của cô, cười nói “Định kết hôn, vì sao không nói cho anh một tiếng?”
Vinh Nhung vì sự xuất hiện của anh còn chưa kịp phục hồi tinh thần, đang định mở miệng lại bị Vinh Hưởng cắt đứt, anh nhìn về phía Chung Hách cười xin lỗi, “Tôi có vài lời muốn nói với Nhung Nhung.”
Vinh Hưởng ngồi trong xe hút thuốc lá, trong lòng không có một chút lo lắng. Cặp mắt th