Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.
ào cô, không biết lời của mình có gì không ổn.
Vinh Nhung tỉnh lại, siết chặt cái ly trong tay, anh muốn cô làm chuyện ti tiện này sao? Chuyện này có khó khăn gì, anh đã sớm đã biết cô so với cái này còn nhếch nhác hơn mấy trăm lần.... Tâm địa của anh sắt đá cô cũng đã sớm dùng thân thể của mình để kiểm nghiệm, bây giờ còn có chút thất vọng để làm gì?
Vinh Nhung khẽ cười đối với Chu Tư Thành rồi nói, "Anh Chu đã lâu không gặp, em mời anh." Uống một hơi hết cả ly, trong lúc nhất thời cả dạy dày cũng không chịu nổi, hơi nóng thỏi lên làm cho cổ họng của cô trở nên khó chịu.
Chu Tư Thành cười hài lòng, vỗ vỗ cái mông của bạn gái bên cạnh. Cô gái quyến rũ đó liếc mắt nhìn Vinh Nhung một cái, trong ánh mắt rõ ràng mang theo sự kỳ thị và kinh bỉ của ‘người cùng nghề’. Sau đó cô ngượng ngùng đứng dậy rời đi, Vinh Nhung bắt đầu lo lắng nhìn Chu Tư Thành đang từ bước đi tới gần mình.
Chu Tư Thành ngồi ở bên cạnh cô, mang theo cả người đầy men say: "Hai năm qua, không ít lần anh từng tới trường học tìm em..."
"....Bây giờ cảnh sát đều rất rãnh rỗi sao?"
"Vì nhân dân phục vụ, đồng thời thỉnh thoảng cũng muốn vì mình phục vụ mình." Chu Tư Thành kề sát cô, hô hấp nóng hổi mang theo mùi rượu nồng nặc, hình như trước lúc bọn họ đi vào trước anh đã uống rất nhiều, "Làm gì mà mỗi lần gặp anh đều giống như con nhím vậy?"
"Vậy sao? Sao em không cảm thấy vậy?" Vinh Nhung ngồi xê dịch ra một chút, vô tình lại dịch tới trúng bả vai của Vinh Hưởng.
Vinh Hưởng nghiêng mặt sang một bên nhìn cô, giữa hai lông mày đều là dáng vẻ bình tĩnh lạnh nhạt. Vinh Nhung không khỏi giương nhẹ khóe môi, đúng lúc vừa rơi toàn bộ vào trong tầm mắt của anh, kết quả như thế anh hài lòng chưa?
Vinh Hưởng nhìn dáng vẻ khiêu khích của cô làm cho trong lòng của anh đều hoảng lên, ngay lúc này điện thoại di động của anh lại vang lên, không thèm nhìn tới số mà trực tiếp nghe máy. Đồng thời anh cũng nhìn về phía Chu Tư Thành mà chào một tiếng, "....Mình đi nhận điện thoại."
Vinh Nhung lạnh lùng nhìn anh rời đi, nhìn lại cánh tay Chu Tư Thành từng chút đang tiến tới eo của mình. Trong dạ dày liền trào lên cảm giác chua chát....
Vinh Hưởng dựa vào hàng rào chắn, Tô Mộng mơ mơ hồ hồ nói không rõ làm cho anh càng trở nên buồn phiền, trong nháy mắt liền không có tính nhẫn nại, "Nói điểm chính."
Lúc này Tô Mộng mới nức nức nở nở nói ra đầu mối, hình như là vừa giận dỗi với Arvin. Vinh Hưởng im lặng, hai người này giống như con nít ranh, chuyện như vậy cũng muốn kiếm anh giải quyết. Vinh Hưởng tốt tính khuyên cô mấy câu, đang nói chuyện không bao lâu thì cửa bị đầy ra vang lên một tiếng ‘rầm’.
Vinh Nhung đứng ở hành lang cùng anh bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt kinh hoàng trở nên luống cuống cả gương mặt đều trở nên tái nhợt.
Vinh Hưởng bị dáng vẻ của cô làm cho trong lòng trở nên hoảng sợ, nói nhanh vào điện thoại một câu, "....Chờ anh trở về rồi hãy nói." Sau đó nhanh chóng cúp điện thoại, không kiềm chế được mà mềm giọng xuống: "Nhung...."
Vinh Nhung đang nghe câu "Trở về rồi hãy nói" thì lặp tức hiểu rõ người gọi là ai, cô lại càng cảm giác mình thật đáng buồn đồng thời cũng vô cùng buồn cười. Một câu cũng không kịp nghe anh nói xong thì đã lảo đảo chạy ra ngoài.
Vinh Hưởng vội vàng hấp tấp đuổi theo tìm một vòng mới nhìn thấy cô đang ngồi ở bên cạnh hồ phun nước trước nhà hội nghị, giày xăng-̣đan đã bị đá qua một bên, chân trần ngâm ở trong nước, vạt áo và váy dài đều ươn ướt trôi ở trên mặt hồ.
Vinh Hưởng ở xa xa chăm chú nhìn cô, dù chỉ là một gò má cũng làm cho trong lòng của anh như bị đầu độc. Anh thu lại cảm xúc, đi về phía cô. Khom lưng nhặt lên giày lên rồi đưa lưng về phía cô mà ngồi xuống, "Không lạnh sao?"
Vinh Nhung không nói lời nào, kể cả việc nghiêng đầu nhìn anh một cái cũng không cam chịu, tất cả oán khí trong lòng đều bị chèn ép ở ngực không phát ra được.
Vinh Hưởng từ từ thở dài, đưa tay muốn đi ôm cô. Vinh Nhung lặp tức đưa tay hất ra anh, vừa chán ghét lại vừa theo dõi tay anh, giống như tay của anh so quái vật còn đáng sợ hơn.
Mặt Vinh Hưởng lạnh lai khi nhìn thấy cảm xúc trong mắt cô, đồng thời cũng nói ra những lời không dễ nghe gì, "Nhìn em bây giờ giống như cái gì? So với bà điên thì khác nhau chỗ nào."
Vinh Nhung cười lạnh, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào anh, "Chê em mất mặt sao? Vậy thì anh có thể đi tìm người khác, chuyện tiếp rượu như vậy không nhất định phải là em. Tìm em gái của mình đi tiếp rượu, không phải càng làm mất mặt danh phận đại thiếu gia của nhà họ Vinh của anh sao!"
Sắc mặt Vinh Hưởng càng thêm khó coi, giận quá hóa cười, đưa tay bóp lấy đầy cằm cô, buộc cô giương mắt nhìn thẳng vào mình, "Em nói đúng, chuyện tiếp rượu như vậy hoàn toàn không cần đến em. Đáng tiếc Chu Tư Thành không có mắt, không có em thì không được."
Vinh Nhung cắn môi đến trắng bệch, cặp mắt xuất hiện một tầng sương mù thật mỏng, giống như một giây kế tiếp sẽ nặn ra lệ .
Tâm trạng của Vinh Hưởng lập tức mềm nhũn ra, đang muốn buông buông cô ra. Đột nhiên Vinh Nhung đánh loạn xạ v