Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.

nên có chút không chân thật, đôi tay côtừ từ giãn ra, nhắm hai mắt, làm thành một tư thế bay lượn.
"Anh.... nhớ phải tìm được em, một mình em sẽ rất nhớ anh..."
Cả người Vinh Hưởngđều làm mồ hôi, ánh mắt đờ đẫn vươn tay ra, nhưng không có tiếp được cô. Vinh Nhungở trước mặt anhtừ lầu mười nhảy xuống, kể cả dũng khí nhình xuống anh cũng không có. Chỉ như chết đứng tại chỗ, ngón tay còn là run rẩy ở giữa không trung, không khí lạnh lẽo đến chóp mũi của anh cũng lạnh cóng theo.
Hốc mắt cũng trở nên nóng rát khó chịu, đôi môi khô nứt của Vinh Hưởng phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào, giống như một con thú nhỏ đang nứt nở, rốt cuộc anhphát ra âm thanh, kêu gào lên gọi tên của cô, "Nhung Nhung...."
"Anh, chờ em lớn sẽ gả cho anh."
"Tại sao?"
"Bởi vì em thấy anh là đứa bé đẹp trai nhất."
"Đứa ngốc! Vậy anh nhất định sẽ không lấy em.”
"Tại sao?"
"Bởi vì dáng vẻ của em rất xấu."
....
Trong đầu không ngừng thoáng qua nụ cười thời niên thiếu của cô, tất cả cứ như vậy mà kết thúc. Sai là anh, tạo thành loại cục diện hôm nay không phải là Vinh Nhung. Cô là người vô tội nhất và cũng đáng buồn nhất, lại cứ chếch để cô rời khỏi thảm kịch này.
Mỗi người đều đã không có được cái cố chấp ban đầu gì đó, đến cuối cùng kết cục đều rất thảm thiết.
Vinh Nhung cả đời này, bị lơ là, bị người mình yêu nhất lợi dụng, tìm tình yêu nửa đời cũng không có được. Cuối cùng, lựa chọn kết thúc sinh mạng để đổi lấy thứ cô tìm kiếm cả đời....Đây rốt cuộc là linh hồn bi thươngchết đi, hay là để cho người còn sống sót phải bi thương?






Ngày thứ ba Vinh Nhung ra đi, tất cả trình tự theo thủ tục của cảnh sát hoàn tất mới tổ chức tang lễ.
Tang lễ của cô rất vắng vẻ.
Lúc Dịch Phong và Tưởng mạch đi vào linh đường thì thấy ghế ngồi của khác trống rỗng. Linh đườngto như vậy, chỉ có một mìnhVinh Hưởng mặc đồ đen yên tĩnh ngồi ở chỗ đó.
Hình ảnh trắng đen xen kẽ nhau, vẻ mặt anh mệt mỏi, im lặng giống như đang hát kịch câm. Vinh Nhung không có bạn bè, người tới cúng vái cũng có thể đếm trên đầu ngón tay.
Cô càng cô đơn, Vinh Hưởng càng đau lòng.
Trong thế giới của cô tình yêu là tất cả.
Nhưng mà trong thế giới của anh cũng chỉ là một thủ đoạn mà thôi.
Tưởng Mạch là người đầu tiên khóc vì Vinh Nhung ở trên linh đường, không một tiếng động nào, cả người cũng bắt đầu run rẩy. Dịch Phong đi cùng với cô, người lạnh nhạt như vậy trong mắt cũng có chút tiếc nuối.
Dịch Phong nhìn Vinh Hưởng im lặng nhưng anh là không khiển trách.
Anh là đàn ông, những gì Vinh Hưởng trải qua tất cả anh đều hiểu rõ. Có lẽVinh Hưởng đã sai vô cùng, lợi dụng tình yêu của Vinh Nhung. Nhưng mà, thù sâu như vậy anh làm sao có thể chịu đựng được.
Nếu không báo thù, thì anh làm sao cam tâm?
Nói cho cùng, có lẽ là số mạng tàn nhẫn đùa người, khiến hai người không yêu nhau lại phải thương nhau. Còn phải yêu đến khổ cực như vậy.
Chung Hách xuất hiện hoàn toàn ngoài dự đoán của Vinh Hưởng. Người cao lớn vững vàng, đôi mắt tối tâm và tràn đầy lạnh băng, trừ lúc nhìn về phía bức ảnh thì trong mắt có chút ấm áp, còn lại khi nhìn người nào khác thì cũng đều mang vẻ mặt lạnh nhạt.
Chung Hách yên lặng không nói chuyện đứng trước linh vị của cô rất lâu. Trong đầu còn không ngừng nhớ lại gương mặt hạnh phúc củaVinh Nhung, cô nói, cô rất thích anh, chờ mong sẽ có được một kết thúc tốt đẹp.
Chung Hách càng nghĩ càng khó chịu, lửa giận ở lồng ngực không thể nào áp chế được mà dâng tràn lên. Anh từ từ đi về phía ghế ngồi, cởi áo khoác xuống, ống tay áo nổi lên bắp thịt cuồn cuộn.
Khi một quyền của anh đáng tới bụng Vinh Hưởng thì Vinh Hưởng lại không hoàn toàn phòng thủ.
Nếu là bình thường, thì người kiêu ngạo tự phụ như Vinh Hưởng làm sao có thể chịu được loại khuất nhục này. Nhưng mà bây giờ, trên người anh có đau đớn mới nhắc nhở anh một điều làanh vẫn còn sống.
Sống một mình trên cõi đời này.
Cuối cùng Dịch Phong nhìn không nổi nữa, đưa tay ngăn cản Chung Hách. Vinh Hưởng nhếch nhác ngồi dưới đất, khóe môi đều là vết máu lại cười nói, "Đừng cản anh ta...."
Chung Hách thở hồng hộc, cắn răng, cả người đều tràn đầy lửa giận.
Nhìn người ngồi dưới đất, anh chợt cười lạnh, từ từ đi tới đứng ở trước mặtVinh Hưởng, "Muốn chuộc tội sao? Tao mới sẽ không dễ dàng cho mày tội nguyện, tao muốn để cho mày cắn rứt lương tâm cả đời! Vinh Nhung sẽ không tha thứ cho mày,cô ấy hận mày. Mang theo sự thù hận này cùng luân hồi. Kiếp sau, côấy nhất định sẽ quên tên khốn khiếp như mày."
Thấy Vinh Hưởng nắm chặt quyền, khớp xương trắng bệch, trong lòng anh có cảm giác sảng khoái khi được trả thù. Cầm lên áo khoác, Chung Hách dừng chân lại, nhìn chằm chằm vào bức hình, chân mày nhăn lại thật sâu.
Sau đó anh rời đi cũng không quay đầu lại.
Coi như trả được thù, coi như để cho tên khốn khiếp đó ái náy cả đời thìVinh Nhung cũng không về được.
Vinh Hưởng ngồicứng ngắc, có vài sợ tóc rũ xuống, trong mắt đều tràn đầy vẻ khổ sở.
Vinh Nhung sẽ quên anh?