Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
hải em nói là tới giờ ngủ rồi à.”
Vinh Nhung hít một hơi, cắn răng nói, “Đây là giường của em!”
“Ừ.” Vinh Hưởng mang bộ mặt phớt tỉnh gật đầu một cái, “Giường của anh cứng quá, không thoải mái, ngủ chung đi.”
Vinh Nhung kinh ngạc trợn to mắt, “Anh ….. Anh có biết mình nói gì không….”
Vinh Hưởng đứng dậy, cười tới ôn nhu dưới ánh đèn, “Nhung Nhung, trước kia chúng ta cũng hay ngủ chung mà, em sợ cái gì chứ?”
Vinh Nhung hốt hoảng di dời tầm mắt, “Anh thích giường của em thì tặng cho anh đấy, em ngủ trong phòng anh.”
Vinh Hưởng nhìn cô ôm cái gối đi ra cửa, chưa từng do dự lấy một giây. Anh sải bước nhảy xuống giường, kéo cô ôm vào trong ngực, “Nhung Nhung, ngoan một chút, đừng đi nhanh quá, anh không đuổi kịp.”
Vinh Nhung vì hạnh động của anh mà sợ tới cứng người, nghe anh nói không đầu không cuối khiến cho đầu óc càng thêm hỗn loạn.
Vinh Hưởng ôm cô, có thể thấy được sự sợ hãi sâu trong mắt cô lúc này, cuối cùng ôm cô thả nhẹ lên giường, “Anh trêu em thôi, Nhung Nhung không thích, anh nhất định sẽ không ép em. Ngủ ngon…..”
Anh tắt đèn giúp cô, chỉ dừng lại vài giây ở cửa, trong bóng tối, cả căn phòng yên lặng.
Cuối cùng vào năm mười lăm tuổi cũng không có cái gì xảy ra, Thẩm Trạm xuất hiện như hoa nở sớm tàn, so với kiếp trước đất diễn một phần mười phần cũng không bằng. Vinh Nhung vẫn cảm thấy kinh ngạc không biết là Vinh Hưởng khi đó đã nói gì với Thẩm Trạm, tại sao sau này Thẩm Trạm lại thật sự biến mất không thấy đâu cả.
Dĩ nhiên, điểm này chỉ là lòng hiếu kỳ xuất phát đối với sự không biết theo bản năng hứng thú thôi. Có thể cùng bình an vượt qua cái quan hệ mập mờ Vinh Hưởng năm mười lăm tuổi, làm cho trong lòng của cô có chút không quen. Cũng vừa âm thầm thấy may mắn là anh và cô đã tránh khỏi vận rủi, lại có chút buồn bã đến mất hồn.
Không thể phủ nhận, cho dù cô có oán hận thế nào đi nữa, thì vẫn không thể nào lạnh lùng với tình cảm của mình so với kiếp trước. Giãy giụa nữa đều là chán nản, trong lòng cô không bỏ được người kia....Yêu quá nặng, cũng bị thương quá sâu. Cuối cùng người kia đã thành công lây đi hô hấp, tim của cô, muốn quên không nhớ, cũng đã không còn kịp rồi.
Đêm đó, hàng động đột ngột của Vinh Hưởng làm cho cô không biết nên giải thích thế nào, sau đó thì một chút lúng túng anh cũng không có, cũng không giải thích cái gì. Thật sự giống như một người anh trai, đối với cô quá gần cũng quá yêu thương, quan tâm cô, hiểu rõ, yêu mến yêu đầy đủ, làm cho Vinh Nhung có chút luống cuống, không biết nên dùng tâm trạng như thế nào để đi đối mặt với anh.
Trong mắt người ngoài, quan hệ của bọn họ so kiếp trước thì thân mật quá nhiều, quả thật chính là một đôi anh em có tình cảm cực tốt. Dĩ nhiên, chỉ có cô hiểu rõ nhất, người ngoài làm thế nào lại biết kiếp trước anh và cô có bao nhiêu gay go.
Không thấy được, từ từ đều sẽ khỏi hẳn chứ?
Vinh Nhung bốc đồng tự mình quyết định, không có hỏi ý Hồng Mộ và Vinh Kiến Nhạc. Đương nhiên Vinh Hưởng cũng không biết, lúc đó anh đã được tuyển thẳng vào một trong những trường trung học số một. Khi Vinh Nhung đem thư thông báo của Thanh Thịnh đưa tới trước mặt Hồng Mộ thì phản ứng của Vinh Hưởng cũng vượt quá dự liệu của cô.
Anh thật bình tĩnh, chẳng nói đúng sai nhìn cô cười, không có một tia khiếp sợ hoặc kinh ngạc. Dáng vẻ kia, giống như là đã sớm biết rõ hành vi của cô, Vinh Nhung cho là biểu hiện của anh và điều cô suy đoán sẽ giống nhau. Người này, quả nhiên không phải anh, không phải là Vinh Hưởng cô vừa yêu vừa hận rồi.
Vinh Nhung ở trường ngày ngày rất bình thản, mỗi ngày đi học tan giờ học, phòng học, kí túc xá và thư viện. Bên cạnh đều là học sinh nữ cùng trang lứa, Vinh Nhung cùng các cô ở chung một chỗ, từ từ tâm tình cũng mở rộng hơn. Không hề sa vào trí nhớ của kiếp trước nữa, trừ khi thỉnh thoảng đại não trống không thì sẽ nhớ nhung anh, nổi nhớ như điên tràn lan không ngừng.
Vinh Hưởng chưa có tới thăm cô lần nào, nhưng mỗi ngày đều có tin nhắn, le que mấy cái chữ, đều là thăm hỏi bình thường và quan tâm. Có lúc trực tiếp gửi dự báo thời tiết, bảo Vinh Nhung nhìn phía trên có mưa vừa, nhớ mặc thêm quần áo. Khi cô nhìn thấy thì không kiềm chế được mà sẽ cong khóe mắt lên.
Chủ nhật trở về, có lúc cũng không có anh, có lúc anh lại ngồi trước máy vi tính không biết bận rộn cái gì, cứ như vậy một mạch tới đêm khuya. Vinh Nhung có lúc nửa đêm rời giường đi vệ sinh, còn có thể bắt nhìn thấy trong phòng anh đèn vẫn sáng.
Vinh Nhung không khỏi nhíu mày, bài tập lớp mười một thật sự nhiều tới như vậy sao?
Thời gian thấm thoát đã đến cuối đông mười sáu tuổi, nửa đêm lúc ba giờ Vinh Nhung bắt gặp anh đang phòng bếp pha cà phê, loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng mơ hồ bên trong, làm cho cô bị dọa đến thiếu chút nữa nghẹn ngào gào lên. Nhìn anh mặt mày nồng nặc sự mệt mỏi, vẫn còn bưng cà phê đi vào trong, Vinh Nhung không biết làm sao lại có chút nhớ đồng thời còn có chút phát giận.
"Hơn nửa đêm uống cà phê làm gì?" Vinh N