Tác giả: Lạc Lạc Đào Hoa
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1278 lượt.
>Đại ca cắn chặt răng, bộ khó xử lắm sao? “Vận nhi, thật ra Lệ Cơ là em vợ của ta.” Hơ… không phải là tình nhân sao? “Thật ra cô ấy cũng không phải là Thánh nữ Miêu tộc, Thánh nữ Miêu tộc vốn dĩ là Nhã Cơ, Lệ Cơ là em gái song sinh của Nhã Cơ, đáng lẽ người phải triều cống là Nhã Cơ, nhưng bởi vì ta và Nhã Cơ… ơ, ừm, cho nên cô ấy thế chỗ Nhã Cơ. Chuyện của ta và Nhã Cơ, Tộc trưởng cũng không biết.”
“Cô nói đi.” Tư Đồ Lỗi gật đầu dứt khoát, tôi nhìn anh ta, đột nhiên nghĩ rằng nếu như anh ta không xui xẻo nhập vào thân một người phụ nữ, thì có khi tôi sẽ thích anh ta mất.
Lắc đầu xua đi ý tưởng hoang đường vớ vẩn đó, tôi đem chuyện của Miêu nữ giải thích qua loa một chút, sau đó nói: “Dù là vì tôi hay là vì đại ca của tôi, tôi đều không mong muốn Trọng Tôn Hoàng Gia thu nhận cô ta, nhưng chuyện này tôi không có khả năng xuất đầu lộ diện, cho nên làm phiền đến anh rồi.”
“Ừm… Cô muốn tôi làm thế nào?”
“Tôi muốn anh phản đối. Chỉ cần anh phản đối, Trọng Tôn Hoàng Gia sẽ phải suy nghĩ lại, mặc dù hắn cứng đầu nhưng cũng rất hiếu thuận, nếu như anh kiên quyết phản đối, rất có khả năng hắn sẽ buông tha cho cô gái ấy.”
“Cô bảo tôi dùng lý do gì để phản đối? Cô phải nhớ rằng Thái hậu luôn luôn không màng đến thế sự, đột nhiên nhảy ra như thế rất dễ khiến cho người khác nghi ngờ, nhất là gần đây cô và tôi đi lại thân mật như thế, Trọng Tôn Hoàng Gia có thể sẽ hoài nghi là cô đang giở trò.” Tư Đồ Lỗi cau mày, ngón tay khẽ gõ vào tay vịn: “Còn nữa, Miêu nữ vốn là cống phẩm, Trọng Tôn Hoàng Gia có thể không thu nạp cô ta vào hậu cung nhưng cũng không thể cự tuyệt cống phẩm này, đến lúc đó sắp xếp cho cô ta thế nào đây?”
“Tôi đã nghĩ tới chuyện đó rồi, lý do phản đối có thể có rất nhiều, nhưng trực tiếp nhất chính là ‘Người Miêu thiện cổ’.” Sự thận trọng tỉ mỉ của Tư Đồ Lỗi ngoài dự kiến của tôi, cũng may là mấy chuyện này tôi cũng đều nghĩ đến rồi. “Đây là lý do chính đáng nhất, mặc dù tôi nói ra thì không ổn, nhưng nếu là từ miệng Thái hậu nói ra sẽ trở nên cực kì có trọng lượng”. Nhìn anh ta khẽ gật đầu, tôi nói tiếp: “Còn về phần sắp xếp, anh có thể bảo Trọng Tôn Hoàng Gia nhận cô ta rồi ban cô ta cho triều thần, đặc biệt là thần tử ‘có công’ sẽ được ưu tiên trước.”
“Ý cô nói là… Kỷ Huyền?” Anh ta sửng sốt, ngay khi vừa hiểu ra được ý tứ của tôi liền có chút khó tin.
Tôi cười gian xảo gật đầu: “Không sai, chính là anh ta!” Hừ! Có dũng khí uy hiếp tôi sao? Để cho huynh nếm thử ‘tề nhân chi phúc’ (-cuộc sống giàu sang sung sướng, nhiều thê thiếp)! Không sửa lưng huynh một chút huynh lại khinh tôi dễ bị bắt nạt, đại ca! Ha ha.
“Tiểu Ưu, như vậy có được không? Cô không sợ lỡ như ầm ĩ lên lại xảy ra tai nạn chết người sao?” Tư Đồ Lỗi dở khóc dở cười.
“Không phải sợ, người của Kỷ gia không yếu ớt như vậy đâu, cùng lắm thì bị phụ nữ ghen tuông hạ cho một phát cổ, không chết được.” Tôi cười vô tư, một ngươi như tôi thì đứng mong trông cậy sẽ có lòng hảo tâm nhé?
“Cô… Ôi, thôi được rồi! Ai bảo tôi nhận đồ của cô làm chi!” Tư Đồ Lỗi nhìn tôi bất đắc dĩ, tôi khẳng khái đáp lại anh ta một nụ cười gian xảo chói lòa đến mức có thể làm người đối diện chết ngất.
Đại sự đã xong, tiếp theo chính là chờ thời gian để xem trò hay thôi.
“Vận nhi!”
Khụ, tôi không hề biết là Kỷ Huyền lại sử dụng được chiêu “Sư tử hống” nha, xem ra lần sau trước khi huynh ấy đến tôi phải chuẩn bị vải để nút lỗ tai.
“Đại ca?” Tôi chớp mắt, giả bộ vô tội.
“Rốt cuộc là muội đã làm trò gì?” Kỷ Huyền dĩ nhiên là không bị cái khuôn mặt này của tôi lừa bịp, tiếp tục rống.
Ngoáy ngoáy lỗ tai, tôi cười vô sự: “Đại ca, đây là hoàng cung, không phải là hậu viện của Kỷ gia, thỉnh cầu đại ca tha cho cái lỗ tai yếu ớt của tiểu muội đi!”
“Muội…” Khẽ cắn môi, cuối cùng Kỷ Huyền cuối cùng cũng hạ âm lượng xuống: “Rốt cuộc là đã có chuyện gì? Tại sao Hoàng thượng lại ban Lệ Cơ cho ta?”
“Chuyện này… Đại ca, chắc là huynh cũng biết, đây không phải là chủ ý của muội, là ý tứ của Thái hậu. Ngay cả Hoàng thượng cũng không thể không nghe theo lời của Thái hậu, huynh nghĩ rằng tiểu muội của huynh có thể làm gì được đây?” Tôi cười yếu ớt, trưng ra một bộ dạng hết sức bất lực.
“Thật là thế sao? Nhưng ta nghe tam đệ nói gần đây quan hệ của muội và Thái hậu rất tốt, muội thật sự không có cách nào sao?” Vẫn không tin tôi, ánh mắt nghi ngờ của Kỷ Huyền không ngừng lướt qua lướt lại trên mặt tôi.
“Ôi… Đại ca, muội biết huynh thích Nhã Cơ, nhưng thế thì sao đây?” Tiếp tục giả bộ, tôi có chết cũng không nhận đấy. Chính là muốn vờn chết huynh, ai bảo huynh dám cùng Kỷ phu nhân uy hiếp tôi!
Kỷ Huyền nhíu mày, không biết là đã tin lời tôi hay là không có cách nào để có thể bắt chẹt được tôi, “Nếu vậy, Vận nhi, muội nói bây giờ ta phải làm sao đây?”
“Cái này thì…” Tôi khẽ gục đầu xuống, trưng ra một tư thế đau khổ suy tư: “Đại ca, hay là huynh cưới cả Lệ Cơ luôn đi! Tề nhân chi phúc đó!”
“Không được!” Kỷ Huyền quả quyết nói ngay, lông mày nhíu càng chặt hơn, “Đừng nói là Nhã Cơ sẽ không đồng ý, mà ngay cả bản thân ta cũng