Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2821 lượt.
gười tiến lên ngăn lại cô ta, vội nói: “Chị không nên náo loạn nữa!”
Nhưng người phụ nữ kia lại như phát điên, cô ta cắn mạnh lên cánh tay một viên cảnh sát, máu tươi đầm đìa. Anh cảnh sát nọ rụt tay lại vì đau, đương nhiên cũng tạo cơ hội cho cô ta vọt vào trong.
“Các người cả ngày chỉ biết ăn hối lộ, chỉ biết vơ vét của cải của dân thường, các người không cho chúng tôi đường sống, tôi cũng không cho các người sống yên ổn đâu!”
Không nghĩ tới chính là, cô ta gào thét khàn cả giọng, bỗng nhiên từ trong lòng ngực lấy ra một con dao, dưới ánh sáng sắc lạnh, cô ta lao đầu về phía bọn họ.
Trong phút chốc, đồng tử của mọi người trợn to.
“Cẩn thận!”
Trong nháy mắt đó, tựa hồ rất nhanh, lại tựa hồ thật chậm.
Người phụ nữ kia liều mạng cầm dao xông lại, chạy đi như thế nào lại lao đến vị trí Tô Mộc Vũ.
Tiền Phong mở to hai mắt nhìn, theo bản năng vươn tay đẩy Tô Mộc Vũ ra.
Nhưng mà hắn không ngờ, khi Tô Mộc Vũ bị đẩy ra lại vô tình khiến Chu Hiểu Đồng đang đứng phía sau Tô Mộc Vũ trở thành hồng tâm.
Nháy mắt, mọi người đều ngưng thở, ngay cả Chu Hiểu Đồng cũng không ngoại lệ.
Cô nhìn thấy Tiền Phong khẩn trương đẩy Tô Mộc Vũ ra, lại vô tình biến cô trở thành đích đến của mũi dao nhọn hoắc. Trong nháy mắt, cô dường như không có cảm giác đau đớn, chỉ nghe thấy âm thanh xé rách một thứ gì đó ra làm hai nửa.
Cô trơ mắt nhìn người phụ nữ điên cuồng kia đang lao tới, cũng trơ mắt nhìn ánh mắt khiếp sợ của mọi người, còn có sự ngỡ ngàng không tin được trong mắt Tiền Phong.
Cô cảm thấy có thứ gì đó ấm nóng chảy xuống, cũng có một thứ nóng bỏng tương tự chảy ra từ khóe mắt.
Cô chưa bao giờ cảm thấy vài giây đồng hồ mà lại trôi qua lâu như lúc này, chỉ vài giây cũng đủ cho cô nhớ lại hết những kí niệm hai năm qua.
Cô cười, cô thế nhưng lại bật cười. Cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn bạch kim trên ngón áp út, cô vẫn cười cười sáng lạn. Sau đó, té ngã trên mặt đất.
“Hiểu Đồng!” Đôi mắt Tiền Phong đỏ ngầu. Hắn gào thét đẩy người phụ nữ kia ra, ôm chặt Chu Hiểu Đồng vào trong ngực, dùng sức nắm chặt những ngón tay của cô. Từ khóe mắt hắn, lệ từ từ chảy ra.
Chu Hiểu Đồng thật muốn nói: Anh khóc cái gì chứ? Là lựa chọn của anh, sao anh lại còn muốn khóc? Rất không giống với anh, rất không giống với anh…
Cô muốn nói, chỉ là sức lực đều như bị rút đi khiến một chữ cô cũng không cất lên lời, cứ như vậy mà nhắm hai mắt lại.
Trong khoảnh khắc đó, cô thật đã nghĩ rằng:
Mà em, lại ngốc vì anh, cũng không giống với chính mình…
Tiền Phong, Tạm Biệt!
Trước cổng tòa án nhất thời đại loạn, một nhóm cảnh sát lập tức tiến lên đoạt lại dao trong tay người phụ nữ kia, chế ngự cô ta.
Phong Kính dùng tốc độ nhanh nhất mở cửa xe chạy tới, ôm chặt Tô Mộc Vũ vào trong ngực. Hắn ở trên xe nhìn thấy một cảnh như vậy, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Mà Tiền Phong cũng hoàn toàn ngây người, là chuyện gì vừa xảy ra? Hắn nhớ rõ là hắn đã đẩy hai người ra, tại sao con sói hoang hung bạo của hắn lúc này lại đầy máu nằm đây?
Nhìn máu trên người cô vẫn không ngừng chảy, Tiền Phong giật mình một cái, lập tức ôm lấy Chu Hiểu Đồng chạy ra ngoài, ngăn lại một chiếc xe, hung hăng hét lớn: “Tôi là kiểm sát trưởng, tôi lệnh cho anh ngay lập tức lái đến bệnh viện! Lập tức lái đi cho tôi!”
Cánh tay giơ giữa không trung của hắn cứng đờ, Chu Hiểu Đồng vẫn duy trì tư thế nghiêng đầu, ánh mắt nhẹ nhàng nhắm lại, chính là dùng phương thức này nói lên sự cự tuyệt.
Trong phòng bệnh an tĩnh, an tĩnh đến khiến cho người ta nghe thấy được mạch máu đang lưu động, còn có thể nghe thấy âm thanh đau đớn xé rách chói tai.
Tiền Phong có rất nhiều lời muốn nói, muốn nói hắn không phải cố ý, muốn nói trong lòng hắn không phải không có cô, muốn nói hắn thật sự không nghĩ tới hậu quả sẽ như thế này, nếu hắn biết, hắn tình nguyện tự mình nhảy đến chắn con dao đó. Hắn muốn nói rất nhiều, nhưng đến bên miệng lại một chữ cũng nói không nên lời.
Có những câu nói khi đứng trước sự thật lại rất yếu ớt.
Đã tổn thương người khác, thì đó cũng là một sự thật.
Không biết qua bao lâu, Chu Hiểu Đồng hít một hơi thật sâu, âm thanh khàn khàn nói từng chữ: “Tiền Phong, anh đi đi”. Cô nghiêng đầu đối mặt với hắn, nụ cười nhạt dần nở trên mặt: Em… buông tay cho anh rồi.
Đến lúc Tiền Phong hiểu được hàm ý của những lời này, đôi mắt bỗng dưng dại ra “Hiểu Đồng! Em đang nói cái gì vậy?”, môi hắn khẽ run rẩy.
Chu Hiểu Đồng nhẹ nhàng nói, nhưng mỗi chữ đều vô cùng nặng nề: “Biết không? Khi con người đưa ra lựa chọn trong tình huống khẩn cấp, thì đó là lựa chọn phát ra từ nội tâm, mà lòng của anh, đã thay anh đưa ra lựa chọn đó, người anh yêu… từ đầu đến cuối cũng không phải là em…”
Tiền Phong bật người, vội giải thích: “Hiểu Đồng, em nên hiểu tình huống lúc đó…” Đúng vậy, trước tình huống khẩn cấp lúc đó, vốn dĩ hắn không có thời gian để lo lắng.
Chu Hiểu Đồng tiếp tục cười, thế nhưng nụ cười trên khuôn mặt tái nhợt kia lại không thể làm cho người