Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2813 lượt.

ta cảm nhận được sự vui vẻ của cô “Em hiểu, em đều hiểu, cho nên em không trách anh, đương nhiên cũng không thể trách chị Mộc Vũ, chỉ là lúc này chúng ta nên nói lời tạm biệt thật rồi”
Chu Hiểu Đồng vừa cười, nhưng đôi mắt lại ứa lệ.
Từ đầu tới cuối, cũng chỉ là tự mình gắng gượng. Tiền vốn cùng tiền lời trong tình yêu quả thật chênh lệch, một bên tình nguyện hy sinh thì kết quả cũng chỉ một mình mình tự cảm động.
Ngưng cười, Chu Hiểu Đồng đưa bàn tay đang truyền dịch ra, cô nhìn thấy ánh bạc của chiếc nhẫn, nhìn thấy sự xinh đẹp mộc mạc của nó. Sau đó từ từ rút nó ra, cũng như rút hết tình cảm trong trái tim mình.
Trên mu bàn tay đang cắm kim truyền dịch, vì cô dùng sức mà nhỏ ra một giọt máu.
Tiền Phong nhào đến ngăn cản cô, lại bị sự quyết tuyệt trong mắt cô ngăn lại “Hiểu Đồng, em đừng như vậy. Chúng ta… chúng ta…” Bọn họ chẳng phải sẽ kết hôn sao? Mọi thứ đều đã chuẩn bị gần xong, cũng sắp tiến vào lễ đường không phải sao? Không nên xảy ra chuyện như thế này!
Thế nhưng khi hắn nhìn thấy sự kiên định trong mắt Chu Hiểu Đồng, môi của hắn không thể bật ra thêm bất kỳ chữ nào nữa.
Khi chiếc nhẫn được rút ra khỏi ngón áp út, Chu Hiểu Đồng khẽ thở dài một tiếng, gương mặt tái nhợt rốt cuộc cũng lộ ra tươi cười, là nụ cười được giải thoát.
Cô rút cây kim truyền dịch ra, ngọ nguậy bước xuống giường, đi chân không đến bên cửa sổ, dùng sức ném chiếc nhẫn ra ngoài.
Một cái ném liền tượng trưng cho sự cắt đứt, hai người bọn họ từ nay về sau chỉ là người xa lạ.
Tiền Phong trợn to hai mắt nhìn, muốn chạy đến bắt lấy nhưng đã không kịp. Hắn chỉ biết đứng nhìn chiếc nhẫn cưới cả hai cùng nhau chọn mua bay ra ngoài cửa sổ, hắn còn nhớ lúc đó, cả hai còn trẻ con tranh giành giận dỗi nhau chỉ vì chuyện mua nhẫn.
Chu Hiểu Đồng cười, cười đến chảy ra nước mắt. Cô đưa lưng về phía hắn, âm thanh khàn khàn vang lên: “Tiền kiểm sát trưởng, chúng ta giờ đã không còn quan hệ gì nữa, xin anh ra ngoài đi, tôi còn muốn nghỉ ngơi”
Trong phòng bệnh, hai người cứ đứng im như vậy, ai cũng không nhìn ai, chỉ có âm thanh hít thở khiến cho lòng người chua xót. Trầm mặc, trầm mặc, chỉ còn là trầm mặc.
Không biết qua bao lâu sau, hai mắt Tiền Phong đỏ hoe, hắn cắn răng không nói một lời chạy ào ra khỏi phòng bệnh, hướng xuống cầu thang, lao ra sân cỏ phía dưới. Hắn quỳ trên mặt đất, lật từng bụi cỏ một.
Trong phòng bệnh, Chu Hiểu Đồng cười. Cô giơ tay lên, chậm rãi xoa lấy vị trí nơi tim mình. Tại sao lại không có cảm giác đau? Chẳng lẽ là nhờ thuốc tê chưa hết tác dụng sao? Phải không?
Y tá tiến vào nhìn thấy kim tiêm lăn dài trên đất, vài giọt máu vương xung quanh, cô ta sợ tới mức hét lên một tiếng. Chu Hiểu Đồng mặc kệ tiếng thét chói tai của y tá, bình tĩnh nằm lại trên giường, đưa lưng về phía tất cả.
“Bệnh nhân này, tại sao cô lại rút kim tiêm ra? Cô vừa được phẫu thuật, miệng vết thương rất dễ vỡ ra…” Y tá nói nửa ngày, một chữ Chu Hiểu Đồng cũng không lọt tai, chỉ hé miệng cười, khóe mắt đều là nước.
Tô Mộc Vũ nhìn thấy Tiền Phong chạy vội qua liền nhận ra có chút gì đó không ổn. Cô ấy vội chạy vào phòng bệnh liền nhìn thấy một cảnh này.
Tô Mộc Vũ đi đến vòng tay ôm lấy cô, Chu Hiểu Đồng cũng không quan tâm. Tô Mộc Vũ vẫn kiên trì, Chu Hiểu Đồng rốt cuộc nhịn không được liền nhào vào trong lòng Tô Mộc Vũ, gắt gao giữ chặt quần áo cô ấy mà gào khóc.
Tô Mộc Vũ ngẩng cao đầu, cố ngăn nước mắt nhưng đôi mắt cũng đã đỏ hoe.
Chu Hiểu Đồng vừa được phẫu thuật lại khóc một trận như thế, mệt mỏi nhanh chóng đến mà ngủ thiếp đi. Tô Mộc Vũ giúp cô đắp kín mền, đóng cửa phòng, đi ra ngoài.
Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu hoàn toàn bị dọa, Phong Kính la một trận thì hai đứa mới chịu đi ngủ. Trước khi ngủ còn muốn đòi đến thăm dì Đồng Đồng.
Phong Kính đi đến, bàn tay giữ lấy bả vai Tô Mộc Vũ, đôi mắt hắn cũng tràn đầy mệt mỏi.
Tô Mộc Vũ tựa đầu vào vai hắn, nhắm mắt lại nói khẽ: “Phong, em…” Tô Mộc Vũ thật khó chịu, nếu lúc ấy không phải do cô thì Chu Hiểu Đồng cùng Tiền Phong sẽ không xảy ra chuyện như lúc này.
Phong Kính ôm lấy cô, hôn nhẹ lên mái đầu rối bời, nói: “Em không phải là Đức Mẹ, chuyện này hoàn toàn không liên quan đến em, hiểu không?”
Tô Mộc Vũ vùi đầu vào ngực Phong Kính, nhẹ nhàng gật đầu.
Giờ phút này cô cảm thấy mình thật may mắn vì đã gặp được Phong Kính. Người đàn ông này, bao dung cô, cứu vớt cô. Cô cảm kích hắn, yêu hắn, không có hắn cô sẽ chịu không được.
Thế nhưng Chu Hiểu Đồng cùng Tiền Phong, hai người bọn họ lại trôi về đâu…
___________________
Trên sân cỏ, một thân ảnh chấp nhất ngồi chồm hổm trên mặt đất bới móc tìm kiếm. Khắp người hắn đều là cỏ vụn nhưng hắn lại như một chú chó săn không ngừng tìm kiếm hi vọng của chính mình. Trời tối, Phương Thiệu Hoa đi đến, một cước đạp vào người Tiền Phong, nói: “Thần kinh, đừng tìm nữa. Một nơi rộng lớn như vậy, cậu có tìm tới sáng mai cũng không thấy đâu. Bây giờ cậu như vậy còn có ích gì? Tất cả cũng không phải do chính cậu tự tìm sao?”
Tiền Phong nằm dài trên bãi cỏ, ngẩn người, mặc kệ cho Phư


Insane