Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng
Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2812 lượt.
ơng Thiệu Hoa muốn nói gì thì nói, hắn cái gì cũng không nghe. Cho đến khi tia sáng đầu tiên của ngày mới chiếu rọi xuống, hắn mới nâng cánh tay lên che lại đôi mắt mình, tiếp tục ngẩn người.
Tiền Phong lau mặt, lảo đảo đứng lên, đầu gối lại tê rần khiến hắn té ngã, máu chảy ra.
Phương Thiệu Hoa quả thật không biết nên nói điều gì với hắn cho được: “Thần kinh, không muốn sống nữa à? Mau vào bên trong xử lý vết thương đi” Vết thương này là muốn cho ai xem đây? Chẳng phải người ta cũng chẳng màng nhìn tới hắn sao?
Tiền Phong không quan tâm, đẩy Phương Thiệu Hoa ra, đứng lên, cũng không quay đầu lại, bình tĩnh rời khỏi bệnh viện.
Ai đến nói thử xem? Chuyện này không phải lỗi của hắn, cũng không phải lỗi của cô, người ngoài lại càng không sai, vậy rốt cuộc là do ai đây? Rốt cuộc là ai sai…
_______________________
Chu Hiểu Đồng chấp nhận rằng, cô yêu Tiền Phong, nhưng cho dù cô yêu hắn cũng không thể vì hắn mà chấp nhận tất cả.
Chu Hiểu Đồng cô cũng là con người, cũng có tôn nghiêm của mình, đứng trong đám đông thì cô lại vô cùng nhỏ bé…
Ha ha, tính xem, một lần, hai lần… đây là lần thứ mười bọn họ chia tay nhau, mà lần này, cô cùng Tiền Phong là chia tay thật sự, hoàn toàn chấm dứt.
Kiều Na dùng sức đặt một chai rượu lên bàn, cả giận nói: “Đàn ông là cái gì? Người ngoài hành tinh có ba con mắt thì tìm không ra chứ đàn ông vẫn đầy rẫy ngoài đường kia kìa. Kẻ nào quy định chỉ có thể phụ nữ mới bị đàn ông đùa bỡn? Hiểu Đồng, đi theo mình đi, chị đây sẽ dẫn cậu đi chơi đùa hết tất cả đàn ông trên đời này, khiến cho tất cả bọn họ phải khúm núm ở dưới quần của chúng ta!”
Chu Hiểu Đồng nâng chai rượu, từng ngụm chuốc vào cổ họng mình, hào phóng đáp: “Được!”
Tô Mộc Vũ một bên nhìn thấy hai người này, lắc đầu khuyên nhủ: “Hiểu Đồng, em đừng có hét lên như thế, miệng vết thương vẫn chưa lành đâu, uống rượu cũng không tốt nữa. Còn Kiều Na nữa, em đừng tiếp tục giựt giây em ấy!”
Nhưng Chu Hiểu Đồng cũng không nghe, tiếp tục bưng một chai chuốc vào. Đừng nói là phóng túng, nói phát tiết thì hợp tình hợp lý hơn. Chỉ thấy khóe mắt cô đã tràn đầy nước như chực vỡ ra.
Rượu kia sao đắng như vậy? Đắng đến nỗi mắt cô cũng thấy cay cay.
Tô Mộc Vũ còn muốn khuyên nhủ, lại bị Kiều Na ngăn lại “Chị đừng ngăn cản, để cô ấy uống say một lần đi”
Kiều Na đứng một bên, không nói một lời nào cứ uống rượu cùng với Chu Hiểu Đồng, một chai lại một chai, dường như chính bản thân mình cũng đang có nhiều tâm sự.
Tô Mộc Vũ nhìn hai người như vậy, bất đắc dĩ mấp máy môi, cũng chỉ có thể ngồi bên cạnh im lặng.
Cuối cùng Kiều Na uống đến choáng váng, mà Chu Hiểu Đồng chỉ có thể dùng từ “say như chết” để hình dung. Vẫn chỉ có mình Tô Mộc Vũ là còn tỉnh táo để đưa Chu Hiểu Đồng lên taxi, về nhà.
Ba mẹ Chu Hiểu Đồng vẫn bị giấu chuyện cô bị thương, cô không muốn khiến bọn họ lo lắng. Dù sao ba mẹ cũng đã lớn tuổi, cứ khiến họ nóng ruột nóng gan sẽ không tốt cho sức khỏe của người già, vì thế sau khi xuất viện, cô đều tìm nhà bên ngoài để ở qua ngày.
Tô Mộc Vũ vốn muốn đưa cô về nhà, nhưng Chu Hiểu Đồng lại cười cười, phất phất tay, sau đó ngã xuống.
“Hiểu Đồng, em ở một mình ổn chứ?” Tô Mộc Vũ thật sự không yên lòng để cô ở đây một mình, hơn nữa tình trạng hiện tại, cô đang…
Chu Hiểu Đồng ha ha cười, lại vẫy vẫy tay, nói: “Em là ai nha? Em là Chu Hiểu Đồng đó, là một Chu Hiểu Đồng anh dũng vô địch, ha ha ha…”
Chu Hiểu Đồng nằm ở trên giường vỗ vỗ ngực kiêu ngạo cười to.
Tô Mộc Vũ nhìn thấy cô mượn rượu làm càn, dở khóc dở cười cởi giày, áo khoác cho cô, sau đó vùi cô vào mền, vén gọn góc mền, cho đến khi Chu Hiểu Đồng phát ra tiếng hít thở đều đều, cô ấy mới rời đi.
Thế nhưng cô ấy không hề biết, sau khi bản thân đóng cửa rời khỏi đó, Chu Hiểu Đồng lại mở mắt.
Cô nhìn màn đêm tối đen trầm mặc một hồi rồi bước xuống giường. Cô bước đến góc phòng, nhìn toàn bộ những thứ của mình mang khỏi từ nhà Tiền Phong, hoặc là những thứ Tiền Phong đã mua cho mình.
Cô cầm cái kéo, cắt toàn bộ những cái quần, cái áo, những tấm hình, cắt thành những mảnh nhỏ, đống hỗn độn rơi đầy trên nền nhà. Cuối cùng, một người ngồi trong góc, đầu vùi thật sâu vào hai tay, không tiếng động rơi nước mắt, chỉ có bả vai gầy yếu là không ngừng run run.
Cô hận Tiền Phong sao?
Khoan hãy nói điều này, chỉ cần nói hai người bọn họ đều là là hai đứa nhỏ ngốc nghếch thôi, chỉ chăm chăm chạy trên một con đường, mà mỗi lần ngẩng đầu nhìn cũng chỉ thấy quang cảnh đằng trước. Cô thương hắn, thế nhưng hắn lại chỉ yêu người kia.
Cô chỉ là hận, vì sao hắn không thương cô, lại hết lần này đến lần khác tìm cô làm hòa, hết lần này đến lần khác mang đến cho cô một thứ hi vọng không thực tế? Kết hôn… kết hôn… thật sự là một câu chuyện cười…
Chu Hiểu Đồng không nhớ rõ mình có ngủ được chút nào hay không, chỉ biết khi tia sáng đầu tiên của ngày mới xuyên qua cửa sổ, chiếu vào trên người mình, cô liền mở mắt.
Cô vươn hai cái chân mỏi nhừ, đứng lên, đi vào toilet.
Nhìn vào gương, nhìn chính bản thân mình bên trong,