Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342780

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.

ên cảm thấy hai chân mềm nhũn, cả người đứng không vững liền truợt xuống, ngã nhào trên đất.
“Ba…” Cô muốn hỏi: Ba, ba giỡn cái gì vậy? Ba cả đời chưa hề nói đùa. Lần này ba đùa ác quá rồi.
Nhưng chỉ lắp bắp: “Mẹ… mẹ con…” Điện thoại trong tay rơi xuống, cô vội vàng nhặt lên, lại không biết mình phải hỏi cái gì, chỉ biết lảo đảo chạy đi, lập tức gọi một chiếc taxi.
Cô run rẩy, cả người đều run rẩy, sắc mặt tái nhợt.
Tài xế nhìn thấy cô như thế liền hỏi, nhưng một chữ cô cũng không nghe thấy. Xe dừng lại trước cổng bệnh viện, cô nghiêng ngả lảo đảo chạy vào.
Chạng vạng, tất cả mọi người trong đại sảnh bệnh viện nhìn thấy một cô gái hơn hai mươi tuổi, trên gương mặt ướt đẫm nước mắt điên cuồng chạy vào, cả người run rẩy như lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Lúc cô chạy đến phòng cấp cứu, đã nhìn thấy ba mình đứng ở bên ngoài, đôi tay già nua yếu ớt ôm mặt khóc lóc.
Hai chân Chu Hiểu Đồng mềm nhũn, run rẩy chạy đến, quỳ gối trước mặt ba mình, hỏi: “Mẹ con đâu? Ba, mẹ của con… đang ở đâu?”
Ông Chu chỉ tay vào phòng cấp cứu, nói: “Còn đang cấp cứu, bác sĩ nói… tám phần là không cứu được, họ chỉ biết cố hết sức thôi…”
Đồng tử của Chu Hiểu Đồng trợn to, giống như sẽ ngất đi.
“Hiểu Đồng! Hiểu Đồng!” Ông Chu vội ôm cô ngăn lại, miệng không ngừng gọi to tên cô.
Chu Hiểu Đồng đờ đẫn. Cô nghĩ: Mình không thể gục ngã, tuyệt đối không thể gục ngã lúc này, mẹ vẫn còn đợi mình ở bên trong, đợi khi mẹ tỉnh lại, mẹ đi ra, mình nhất định phải mắng mẹ, nhất định phải mắng vì sao lại không cẩn thận như thế, làm sao lại để kẻ khác tông xe vào như thế?
Được rồi,, phải mắng như vậy, phải đợi mẹ ra mà mắng…
Mà khi cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ lắc đầu thì Chu Hiểu Đồng cảm thấy: Ông trời rốt cuộc cũng lấy lại sự mạnh mẽ của cô rồi.
Bầu Trời Tối Đen
Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính nghe được tin liền chạy tới, nhìn thấy Chu Hiểu Đồng đang quỳ gối trước cửa phòng cấp cứu.
Không gào khóc mà chỉ yên lặng rơi lệ, điều đó càng khiến cho người ta lo lắng. Ánh mắt sững sờ, ngẩn người nhìn vào phòng cấp cứu, mắt chăm chăm vào thân thể người đang phủ vải trắng trên giường.
Tô Mộc Vũ ôm lấy cô, đau lòng nói: “Hiểu Đồng, em khóc đi, khóc sẽ thấy dễ chịu hơn”
Chu Hiểu Đồng ngẩng đầu, chết lặng hỏi: “Vì sao phải khóc? Mẹ của em còn khỏe mà, mẹ đang đợi em vào, mẹ nói, hôm nay sẽ hầm canh gà cho em, mẹ đã nói vậy đấy…”
Cô chậm rãi tránh né cái ôm của Tô Mộc Vũ, chạy vào, quỳ gối trước mặt mẹ của mình, liều mạng kéo tấm vải trắng lên, nói: “Các người dùng vải trắng che mẹ tôi làm gì đó? Mẹ không thích, các người mau lấy ra đi!”
Cô nhìn, tính luôn cả đầu thì mẹ cô chỉ cao hơn 1m50 một chút, sao lại có nhiều máu như thế? Cả mảnh vải lẫn chiếc giường đều ướt đẫm máu.
Cô nhào qua, xé nát tấm vải trắng, sau đó đánh thức mẹ dậy!
“Mẹ, mau dậy thôi, con là Hiểu Đồng, mẹ mau mở mắt ra nhìn con đi. Con là Hiểu Đồng đây, mẹ nhìn con một cái, nhìn một cái thôi được không?”
Chu Hiểu Đồng lắc mạnh cơ thể mẹ mình. Cô rất đau, trái tim như bị ai đó cắt thành từng lát nhỏ, máu đầm đìa, hóa thành khói. Mỗi một mạch máu đều bị xé rách, giãy dụa, toàn thân cô đau đớn.
Sao lại đau như vậy? Đau như vậy? Đau đến hận không thể hủy diệt toàn bộ thế giới, giết chết chính mình!
Bác sĩ cùng y tá không ngờ rằng cô sẽ làm như thế liền vội ngăn cản: “Cô gái, cô không thể làm như vậy…”. Y tá biết cô thương tâm quá độ nên cũng không nhẫn tâm ngăn cản bằng bạo lực.
Tô Mộc Vũ nhịn không được mà khóc lên, cô ấy giữ lấy cánh tay Chu Hiểu Đồng, thấp giọng nói: “Đừng như vậy, Hiểu Đồng, em mà cứ như vậy thì ba em phải làm sao bây giờ?”
Chu Hiểu Đồng ngẩn ra, cô mơ hồ nghe thấy ai đó nhắc đến ba liền cố gắng áp chế tiếng khóc.
Các y tá nhân cơ hội, đẩy băng ca đưa bà Chu đến phòng xác.
Chu Hiểu Đồng giật mình một cái, liền nhào đến: “Các người muốn làm cái gì? Các người buông mẹ tôi ra, không được chạm vào mẹ tôi, không cho phép chạm vào mẹ tôi!”
Tô Mộc Vũ ôm lấy cơ thể cô.
Chu Hiểu Đồng liều mạng giãy dụa, kêu gào, ông Chu cũng kéo con gái mình lại: “Con à, đừng như vậy, mẹ con rất thích người xinh đẹp, để bác sĩ xinh đẹp đưa mẹ con đi nhé?”
Toàn thân Chu Hiểu Đồng mềm nhũn, nặng nề ngã nhào lên mặt đất, nước mắt nhất thời tuôn trào như sông. Cô cố chấp vươn tay, vươn tay về phía mẹ mình giống như kẻ tù tội bị giam cầm….
Điều duy nhất loài người không thể chống lại là cái chết, bởi vì một khi đã chết sẽ không còn biết gì nữa. Chu Hiểu Đồng từng tưởng tượng, đến khi ba mẹ già rồi, cô phải làm sao đây? Nhưng cô lại nghĩ, còn lâu lắm, còn rất lâu, rất lâu.
Tóm lại, tuyệt đối không phải lúc này!
Thế nhưng ông trời cứ thích đùa giỡn, sáng nay mẹ còn bảo tối sẽ hầm canh gà cho cô. Canh gà của cô đâu? Đâu rồi?
Chu Hiểu Đồng chết lặng, đáy mắt đảo quanh tìm kiếm giống như muốn tìm khắp thế giới, cuối cùng cũng tìm thấy một cái bình giữ ấm đầy máu trong góc phòng.
Đó là…
Chu Hiểu Đồng mắc nghẹn, một mùi tanh từ trong cổ họng nhất thời phun ra ngoài.
____________________
Bà Chu