XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2791 lượt.

nữa?
Tết Nguyên Đán, Tô Mộc Vũ gọi điện thoại đến, bảo cô đến ăn bữa cơm đoàn viên. Chu Hiểu Đồng có chút do dự, bị Tô Mộc Vũ đoán được liền nghe cô ấy nói: “Hôm đó… Tiền Phong đi công tác rồi, chắc là về không được đâu”
Bị đoán ra tâm tư, Chu Hiểu Đồng thoáng xấu hổ nhưng vẫn là thở dài nhẹ nhõm một hơi. Sau đó, cô gật đầu đồng ý.
Có loại người, “một ngày không thấy như cách ba thu”, lại có loại người, chia tay rồi thì tốt nhất là đừng gặp lại.
Buổi tối, Chu Hiểu Đồng cầm theo giỏ trái cây đến nhà Phong Kính, quả nhiên Tiền Phong không có ở đây, chỉ có một nhà Phong Kính cùng Phương Thiệu Hoa. Cô âm thầm thở ra một hơi, mỉm cười ôm lấy Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu.
“Nhạc Nhạc, Nữu Nữu, có nhớ dì Đồng Đồng không?”
Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu tranh nhau đáp: “Nhớ lắm!”
Hai đứa nhỏ tranh công lẫn nhau. Nhạc Nhạc quệt miệng, nói: “Anh nhớ nhất!”
Nữu Nữu chống nạnh, giòn giã tranh: “Anh hai nói xạo, rõ ràng là Nữu Nữu nhớ dì Đồng Đồng nhất!”
Nhạc Nhạc bất đắc dĩ nhìn Nữu Nữu, làm anh hai nên thằng nhóc ra dáng người lớn, nói: “Được rồi, em nhớ nhất, anh nhớ nhất là chú thần kinh, được chưa?”. Nói xong, Nhạc Nhạc nhìn Chu Hiểu Đồng, nói tiếp: “Dì Đồng Đồng, chồng dì chưa về sao?”
Nụ cười trên mặt Chu Hiểu Đồng cứng đờ, may mà Tô Mộc Vũ cứu nguy đúng lúc “Nhạc Nhạc, Nữu Nữu, hai đứa ăn bánh chuối xong chưa vậy? Coi chừng chú Thiệu Hoa ăn sạch hết của hai đứa bây giờ”
Hai đứa nhỏ thấy nguy cơ bị cướp món ngon liền ba chân bốn cẳng chạy tới.
Tô Mộc Vũ kéo tay Chu Hiểu Đồng, đưa cô vào phòng khách: “Hiểu Đồng, vào đây đi”
Chu Hiểu Đồng cảm kích gật gật đầu, vừa rồi cô thật chẳng biết giải thích sao với tụi nhỏ.
Không nghĩ tới vừa ngồi xuống, tiếng chuông cửa lại vang lên.
Tiền Phong đến!
Trong nháy mắt Chu Hiểu Đồng nhìn thấy hắn, miệng vết thương tê rần. Hơn nữa hắn cũng không phải tới một mình, phía sau hắn còn một cô gái đi theo, không phải Đông Phương Uyển Nhi, mà là một cô gái chân dài tóc dài xinh đẹp.
Dáng người có lồi có lõm, cách ăn mặc rất sành điệu, mái tóc dài uốn lọn, hai mắt thật to. Tóm lại là không giống với loại phụ nữ như Chu Hiểu Đồng.
Lúc Tiền Phong nhìn thấy Chu Hiểu Đồng, ánh mắt hơi gợn sóng nhưng rất nhanh tiêu tán. Hắn nhếch đôi mắt hoa đào, giơ tay chào hỏi mọi người: “Ây dza… Buổi tối vui vẻ nhá!”
Vẫn tính cách đó, giọng điệu như không sao cả, như là đã sớm từ bỏ đoạn tình cảm kia với Chu Hiểu Đồng.
Mọi người ở đây, nhất là Tô Mộc Vũ đều không nghĩ tới, Tiền Phong thế nhưng lại đến, mà còn dẫn theo bạn gái của hắn. Cô ấy lập tức nhìn về phía Chu Hiểu Đồng, nhìn thấy cô cúi đầu, tóc mái che đi nửa ánh mắt, không thấy rõ biểu cảm. Tô Mộc Vũ có chút đau đầu.
Tiền Phong chào xong, liền thân mật lôi kéo bạn gái đến ngồi xuống đối diện với Chu Hiểu Đồng. Chu Hiểu Đồng nhìn thấy bạn gái hắn ôm lấy cánh tay hắn, thủ thỉ nhỏ to bên tai hắn.
Tiền Phong nhìn mọi người, ngoại trừ Chu Hiểu Đồng là không nhìn hắn. Hắn nhếch khóe miệng, nói: “Sao vậy? Nhìn chằm chằm mình làm cái gì? Nhìn mình có thể no sao?”
Hắn chuyển tầm mắt, làm như lúc này mới nhìn thấy Chu Hiểu Đồng liền “A” lên một tiếng, vươn tay nói: “Chu tiểu thư, đã lâu không gặp”
Chu Hiểu Đồng nhìn cánh tay đang vươn ra trước mắt mình, ánh mắt hơi đờ đẫn. Cô biết mình nên vươn tay bắt lại, sau đó cười nói: “Đã lâu không gặp”
Được rồi, cứ như vậy. Nhưng mà…
Cô lại như chết lặng, cứ ngồi yên như thế, vẫn không nhúc nhích, trong đầu trống rỗng, không biết chính mình đang suy nghĩ cái gì.
Tiền Phong cũng không thu tay về, vẫn vươn như thế, như là cố ý bức cho Chu Hiểu Đồng phải khó xử.
Phương Thiệu Hoa nhìn thấy mớ lộn xộn này liền che trán, cảm thấy bữa tiệc hôm nay như một màn kịch. Chân mày Phong Kính cũng nhíu lại.
Nhưng thật ra Nữu Nữu vẫn không hiểu sự khó xử giữa những người lớn, chỉ chăm chăm gắp lấy món ăn mình yêu thích. Thế nhưng bàn tay con bé nhỏ yếu, vừa gắp được một miếng đã đánh rơi lên tay Tiền Phong khiến hắn phải rụt tay lại.
Mọi người lúc này mới thở ra một hơi, Phương Thiệu Hoa âm thầm hướng Nữu Nữu dựng thẳng ngón cái. Nữu Nữu không gắp được món bánh chuối yêu thích liền nhăn khóe miệng, nhìn thấy chú Thiệu Thiệu khích lệ, dù không hiểu gì cũng gật gù sung sướng.
Tiền Phong bị phỏng, bạn gái bên cạnh lập tức đứng dậy, lo lắng nói: “Bị phỏng rồi sao? Mau mau, dùng nước lạnh xối vào”
Hai người đi vào toilet, không khí trên bàn cơm mới tạm thời thả lỏng. Chu Hiểu Đồng đứng lên, nói: “Em có chút chuyện, em về trước, mọi người cứ từ từ ăn”, nói xong, cô đi ra ngoài.
Tô Mộc Vũ biết cô còn ở đây cũng không dễ chịu gì, đành phải nói: “Vậy, lần sau…”
Không đợi Chu Hiểu Đồng mở cửa, Tiền Phong đã trở lại. Đôi mắt hoa đào nhẹ nhàng chớp, nói: “Sao lại đi nhanh như vậy? Ở đây cũng đâu có hổ đói hay sói rừng gì đâu”
Chu Hiểu Đồng quay đầu lại, nhìn về phía Tiền Phong. Trong nháy mắt đó, Tô Mộc Vũ thật sợ Chu Hiểu Đồng nhịn không được mà đánh Tiền Phong một trận, nhưng may mắn là không có. Cô chỉ cười cười, sau đó xoay người trở về chỗ ngồi, tiếp