Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2782 lượt.
tục cầm lấy đôi đũa gắp đồ ăn.
Nữu Nữu nghĩ dì Đồng Đồng đang so tốc độ ăn cơm với mình cũng liền nỗ lực chu chu cái miệng nhỏ. Trên bàn lớn, Nữu Nữu, Nhạc Nhạc cùng Chu Hiểu Đồng mạnh mẽ dùng tốc độ sấm gầm mà ăn cơm.
Người xem sửng sốt. Ánh mắt Tiền Phong có chút thâm thúy, không rõ hắn đang nghĩ gì.
Phong Kính lên tiếng: “Nhìn gì nữa? Mau ăn cơm đi”. Hắn ôm lấy Nữu Nữu đặt vào lòng, cầm ăn ăn lau miệng cho con gái yêu quý, sau đó gắp những món ăn ngon đặt vào đĩa trước mặt cho con bé, hoàn toàn là một hình mẫu lý tưởng của một người làm cha.
Một bữa cơm đầy không khí kỳ lạ, tuy rằng Tiền Phong cũng nói chuyện, lâu lâu cũng nói vài câu ngọt ngào với người bạn gái Tú Tú, ngẫu nhiên Phương Thiệu Hoa cũng phụ hoạ cười lên một cái, nhưng thật ra cũng không có gì vui vẻ.
Chu Hiểu Đồng vẫn trầm mặc ăn, giống như là muốn nhồi nhét đầy hết bao tử của mình. Ly rượu của cô đã cạn, Phương Thiệu Hoa thuận tay rót thêm vào cho cô.
Chu Hiểu Đồng nâng ly uống hết.
Phương Thiệu Hoa hỏi: “Không sao chứ?”
Chu Hiểu Đồng cảm kích cười cười, lắc đầu: “Không sao”
Nhưng thật ra Tiền Phong ngồi đối diện vẫn đang nói chuyện vui vẻ với bạn gái, ánh mắt thâm trầm nhưng vẫn mỉm cười nhìn chằm chằm ly rượu đã cạn một lúc lâu, sau đó cười lạnh, tiếp tục nói chuyện với bạn gái.
Phương Thiệu Hoa tiếp tục hỏi: “Hiểu Đồng, nghe nói em mới mua nhà, đã chuyển đi rồi sao?”
Chu Hiểu Đồng đáp: “Ừ, cũng chỉ là một căn nhà cũ thôi, không đáng bao nhiêu tiền”
Cô không biết mình đang nói gì, chỉ cảm thấy trong đầu ong ong, có chút mệt mỏi. Cô đứng dậy đi vào toilet, muốn rửa mặt.
Không nghĩ tới, Tiền Phong cũng theo đến, đứng tựa lưng lên cánh cửa.
Hắn đứng đó ôm cánh tay, đôi mắt hoa đào hơi hơi nheo lại, khóe miệng cười nhẹ, nói: “Này Chu tiểu thư, sao lại có vẻ mệt mỏi thế kia rồi? Buổi tối rốt cuộc là đã làm bao nhiêu thứ việc nha?”
Câu nói này có hàm ý khác, Chu Hiểu Đồng cũng không phải là không hiểu, sắc mặt cô có chút khó coi, quyết định coi thường hắn, đi ra ngoài.
Không ngờ Tiền Phong lại vươn tay, cúi người để tầm mắt ngang tầm với cô “Tôi thật không ngờ, vừa mới chia tay với tôi, cô lại lẽo đẽo theo sau cái tên họ Liễu kia, không những thế còn đi quyến rũ bạn thân tôi, cô thật không tầm thường nha”
Những lời này quả thật rất khó nghe, sắc mặt Chu Hiểu Đồng tái nhợt, vung tay muốn đánh hắn lại bị cánh tay hắn bắt lấy.
Chu Hiểu Đồng cắn răng, cơ hồ là nói qua kẽ răng: “Tiền Phong, cho dù tôi đi theo ai cũng là chuyện của tôi, đừng quên chúng ta đã chia tay rồi!”. Nói xong, cô rút tay lại, lướt qua hắn mà đi ra ngoài.
Tiền Phong còn đứng trước cửa toilet nhíu mày. Hắn vươn tay che mắt: Mày lại làm gì thế này?
_______________________
Chu Hiểu Đồng rời khỏi toilet, miễn cưỡng cười cùng mọi người, nói: “Ba mẹ vừa gọi điện thoại cho bảo em về sớm một chút. Em cũng no rồi, mọi người cứ tiếp tục ăn đi nhé!”
Cô như là chạy trốn, mở cửa, đi ra, lập tức đóng lại.
Tựa lưng trên cửa, Chu Hiểu Đồng nhắm mắt lại, toàn thân đều phát run. Một màn lúc nãy, hình ảnh Tiền Phong cùng bạn gái hắn thân mật như kim đâm vào lòng cô, rút hết máu trong cơ thể cô ra ngoài.
Cô gian nan đi tới thang máy, tựa lưng vào tường, chờ thang máy từ từ đi xuống.
Tiếng điện thoại di động vang lên, Chu Hiểu Đồng ngơ ngẩn một lúc mới hắng giọng, bắt máy: “Alo?”
Thanh âm khàn khàn khiến Liễu Huệ Thành bên kia đầu dây nhận ra điều khác lạ liền hỏi: “Hiểu Đồng, em sao vậy?”
Chu Hiểu Đồng cố nén run rẩy, đáp: “Em không sao”
Liễu Huệ Thành một chút cũng không tin, trực tiếp hỏi: “Em đang ở đâu?”
Chu Hiểu Đồng còn cố khăng khăng bảo bản thân không sao, Liễu Huệ Thành hỏi lại hai lần, cuối cùng cô cũng thỏa hiệp nói ra địa chỉ. Liễu Huệ Thành bảo cô đừng đi đâu, hắn đang gần đó, sẽ đến liền.
Phong Kính, Tô Mộc Vũ cùng đám người Tiền Phong khi xuống lầu, đúng lúc nhìn thấy Liễu Huệ Thành tói. Hắn đỡ Chu Hiểu Đồng đang ngồi trên bậc thang đứng dậy, áo khoác của mình phủ lên người cô, sau đó đỡ cô lên xe của mình.
Từ góc độ của Tiền Phong nhìn sang, Chu Hiểu Đồng như chú chim nhỏ nép vào lòng Liễu Huệ Thành, hai người như đang nói gì đó rất thân mật.
Khóe miệng Tiền Phong nhếch lên, ôm bạn gái mình lên xe.
Hai chiếc xe một trái một phải rời đi, mỗi người đi một ngã.
Chu Hiểu Đồng ngồi bên cạnh Liễu Huệ Thành, nói: “Cám ơn anh”
Liễu Huệ Thành cười, vươn tay sờ sờ đầu của cô, đáp: “Hiểu Đồng, em lại xem anh là người ngoài rồi”. Lúc này, hắn mới nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của cô.
Đưa Chu Hiểu Đồng về nhà, lúc xuống xe, Liễu Huệ Thành cúi người như muốn hôn tạm biệt lên trán cô.
Nhưng mà Chu Hiểu Đồng lại nhẹ nhàng nghiêng đầu né tránh.
Liễu Huệ Thành lại như hiểu ý muốn của cô.
Chu Hiểu Đồng đứng dưới ánh đèn đường, cắn cắn môi trầm mặc, cuối cùng lấy hết dũng khí nói một câu: “Em xin lỗi”
Liễu Huệ Thành là một người đàn ông tốt, ở bên cạnh hắn cô đều có thể cảm nhận được sự chăm sóc và ấm áp của một người anh trai, có lẽ cũng là một người chồng lý tưởng, thuận tiện còn có t