Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2781 lượt.
hể giúp cô quên đi Tiền Phong, nhưng mà…
Cô không muốn làm như vậy, nếu làm như vậy, cô sẽ rất hèn hạ. Liễu Huệ Thành xứng đáng có được một đoạn tình cảm chân thành, mà không phải là với cô.
Liễu Huệ Thành nhìn gương mặt đầy áy náy trước mắt, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
_______________________
Về nhà, ông bà Chu đã ngủ, người già luôn có thói quen ngủ sớm. Chu Hiểu Đồng không mở đèn, nhẹ nhàng đi về phòng mình, mở cửa.
Chu Hiểu Đồng ngồi xổm trong phòng tắm, trầm mặc. Cô biết, mối tình đầu của mình đã kết thúc, sau này sẽ không còn người nào nữa, không còn một người đàn ông nào nữa có thể bày ra tư thế bỡn cợt, mỉm cười nói với cô: Này, người đẹp, em có đánh rơi người bạn trai nào không?
Cô cắn chặt ngón tay của mình, nghĩ: Chu Hiểu Đồng, mày mà dám khóc thì mày chính là loại người nhu nhược!
Hai người đã chia tay rồi, mày dựa vào cái gì để thương tâm?
Chu Hiểu Đồng, mày nên nhớ kỹ, các người đã là người xa lạ! Một người xa lạ không liên quan đến nhau!
Ngày hôm sau, Chu Hiểu Đồng phát sốt, chính cô cũng không nhận ra, chỉ lâng lâng xách giỏ đi làm. Mẹ cô nhận ra liền giật mình, vội vàng bảo cô đến bệnh viện kiểm tra. Cô lắc đầu, bảo mình không sao.
Khi đến phòng triển lãm, ai cũng nhận ra cô đang phát dốt, ngay cả ông chủ cũng không dám quyết tâm giao nhiệm vụ cho cô, chỉ có Chu Hiểu Đồng không ngừng nói, mình không sao.
Sau đó tiếp tục làm việc, hai tiếng sau thì… té xỉu.
…
Có đôi khi, tiếp tục cũng là đau, cắt đứt lại đau càng thêm đau. Cô nghĩ, Tiền Phong chính là kiếp nạn đời này của mình!
Ngày Tàn Của Sói Hoang
Chu Hiểu Đồng sốt cao, được đồng nghiệp đưa đến bệnh viện.
Ông ba Chu chạy đến, nhìn thấy con gái mình đang nằm trên giường bệnh truyền dịch, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đáng thương vô cùng. Đôi mắt bà Chu hoe đỏ, vỗ vỗ cánh tay đứa con gái luôn tỏ ra mạnh mẽ của mình, nói: “Hiểu Đồng, con rốt cuộc đang làm cái gì vậy?”
Chu Hiểu Đồng cười cười. Thì ra be mẹ cô đã biết từ lâu, biết cô cái cái gì đó không ổn, chỉ là không nhẫn tâm bóc trần vết thương của cô mà thôi.
Chu Hiểu Đồng dựa vào trong lòng mẹ mình, cọ cọ hai cái. Cô biết, mãi mãi đứng bên cạnh mình không phải ai khác, chính là ba mẹ mình.
Thư ký càng nói, giọng càng nhỏ, bởi vì cô cảm thấy sắc mặt sếp mình càng lúc càng đen, giống như là muốn giết chết người. Cô ngượng ngùng cúi đầu, muốn tránh né ánh mắt như dao găm của hắn.
Tiền Phong một câu cũng không nói, lập tức lao đến bộ phận vệ sinh.
Hắn dường như là không khống chế được chính mình, nắm chặt lấy áo người phụ trách bộ phận vệ sinh, hỏi: “Đồ của tôi, các người mang đi đâu rồi?”
Người phụ trách khâu vệ sinh giật mình, nghĩ rằng cấp dưới của mình đã làm gì sai liền ngay lập tức mở danh sách nhân công hôm nay, nói: “Kiểm sát trưởng, rác vừa dọn đã được đưa ra cửa sau cách đây mười phút”
Tiền Phong bỏ lại hắn ta, nguyền rủa một câu rồi chạy nhanh về phía cửa sau. Cả người đầy mồ hôi chạy ra liền nhìn thấy chiếc xe rác đã chạy rất xa rồi, muốn đuổi theo cũng không kịp.
Tiền Phong chống hai tay lên đầu gối, dường như cảm thấy bộ dạng bản thân mình hiện tại rất nực cười. Hắn che trán, đứng lên, hai tay bỏ vào túi quần, lững thững đi trở về.
Cũng tốt, đó là vật cuối cùng Chu Hiểu Đồng để lại, bây giờ cũng đã mất. Cũng tốt, hắn rốt cuộc có thể có chút yên tĩnh rồi.
Di động vang lên, hắn nhìn cái tên trên màn hình là cô bạn gái mới kia, hắn không bắt máy, thẳng tay tháo pin di động ra, nhét vào trong túi.
____________________
Mí mắt Chu Hiểu Đồng hôm nay luôn nháy, là mắt phải, nháy nguyên cả một buổi chiều.
Người ta nói: Nháy mắt trái là may mắn, nháy mắt phải là xui xẻo. Cô cũng không mê tín, chỉ là cảm thấy trong lòng bỗng nhiên hoang mang rối loạn, giống như sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Cô mở di động ra, đang định gọi về nhà.
“Hiểu Đồng, mau đến đây xem bản thiết kế này một chút đi” Ông chủ hét to.
Chu Hiểu Đồng hấp tập gấp điện thoại trong tay lại, lập tức chạy tới.
Cô được ông chủ thăng chức làm trưởng nhóm bộ phận thiết kế, tuy rằng dưới tay chỉ có chưa đến mười người nhưng dù sao cũng là một trưởng nhóm, không phải sao? Cô liều mạng làm việc, đêm nào cũng là người ra về sau cùng, mặc dù có nhiều người không để ý đến cô nhưng vẫn không một ai nói lời không phục.
Nha đầu này, quả thực là lấy mạng mình ra để làm việc. Ai có thể liều mạng hơn cô đây?
Vừa vào cũng đúng lúc hết giờ làm việc, bản thiết kế gồm một trăm đều mở ra, cuối cùng cô vẫn chăm chú sửa chữa từng lỗi nhỏ trong đó.
Chu Hiểu Đồng xoa nhẹ huyệt thái dương, định dọn dẹp đồ về nhà thì tiếng chuông di động đột nhiên vang lên. Bỗng dưng, lồng ngực cô nhói lên một cái, tê rần.
Là số điện thoại của mẽ, cô vội vàng bắt máy: “Mẹ, chờ một chút, con chuẩn bị về đây”
Không nghĩ đến người nói chuyện lại không phải mẹ, mà là ba: “Hiểu Đồng… con mau đến đây… gặp mẹ con… lần cuối…”
Một câu, cô có thể nghe thấy âm thanh khóc lóc của ba. Cô đột nhi