Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1841 lượt.
i.
Chỉ thấy ông cụ Tạ sắc mặt chợt trắng xanh, dường như không tin được cháu gái mình cứ như vậy mà thua, hơn nữa là thua hoàn toàn. Không cam lòng, không muốn tin. Có điều ông là một cụ quân nhân có uy tín, sao có thể làm ra chuyện nói mà không giữ lời chứ? Ông cụ Tạ dù không nỡ, cũng phải dâng ra cây gậy đen nhánh cầm trong tay.
Từ Du Mạn không nhận, ông cụ Cố liền vui mừng nói: “Lão già, chịu thua chưa? Cháu dâu của tôi cũng không phải là ai cũng có thể thắng. Chỉ là cây gậy này chúng tôi không cần, ông vẫn là giữ lấy đi, quá quý giá.” Mặc dù ông thật sự rất muốn.
“Không được, có chơi có chịu, gậy tôi phải đưa.” Ông cụ Tạ ngược lại không đồng ý.
“Này…”
“Này cái gì? Thua chính là thua.” Hừ, rõ ràng vẫn luôn muốn lấy, còn giả mù sa mưa cái gì? Hừ.
“Được rồi.”
“Hừ.” Đem gậy nhét vào trong tay ông cụ Cố, một người đàn ông trẻ tuổi đi vào, nhìn thấy ông cụ Tạ sắc mặt trắng xanh còn có Tạ Vận Tư nằm gục trên bàn, đi tới cõng Tạ Vận Tư lên.
“Ông nội, chúng ta đi thôi.”
“Tôi đã mời bác sĩ tới, Vận Tư uống hơi nhiều, hãy để cho bác sĩ khám một chút đi.” Cố Uyên nói.
“Không cần.” Người đàn ông cõng Tạ Vận Tư theo phía sau ông cụ Tạ rời khỏi hội trường.
Mọi người nhìn thấy bước chân nhanh chóng của ông cụ Tạ, rối rít cảm thán: “Cô dâu nói thật không sai, nhìn xem không có gậy, ông cụ Tạ bước đi càng thêm hiên ngang mạnh mẽ, một chút cũng không nhìn ra chân bị thọt . Ông cụ Cố đưa gậy cho Từ Du Mạn, dù sao là cô bé tự mình thắng được, ông không tiện lấy.
“Ông nội, đây là cháu dâu tặng ông.” Từ Du Mạn nói mà còn đọc nhấn từng chữ rõ ràng. Điểm này lại khiến mọi người sợ hãi với tửu lượng của cô.
“Ông xã, chúng ta trở về đi, trở về động phòng.”
“Ha ha.”
Nếu Từ Du Mạn say khướt nói ra lời này còn dễ nói, nhưng hiện tại cô căn bản là một chút cũng không nhìn ra bộ dạng say rượu, mặc dù mặt rất hồng, nhưng đọc nhấn rõ từng chữ rõ ràng, lúc nói chuyện vẻ mặt cũng rất nghiêm túc, cũng không giống như lời nói lúc say làm mọi người cười ầm.
“Ừ, được. Chúng ta trở về động phòng.” Không nói cô sai, không thèm để ý ánh mắt nhạo báng của người khác, đây chính là sự sủng ái của anh dành cho cô.
“Anh ngồi xuống đi.” Từ Du Mạn chỉ huy nói.
Cố Uyên lắc đầu một cái, ngồi xổm xuống trước mặt cô. Anh bây giờ đã biết, thật ra Mạn Mạn đã say. Từ Du Mạn nhún người nhảy một cái, nhảy lên tấm lưng kiên cố của anh, vòng tay ôm thật chặt cổ của anh,
“Đi.”
Cố Uyên dễ dàng cõng Từ Du Mạn rời khỏi hội trường. Nơi này đã không có chuyện gì nữa, chuyện còn lại mẹ anh có thể giải quyết. Anh yên tâm cõng Từ Du Mạn về nhà. Ha ha, trở về động phòng. Chỉ là anh có chút lo lắng, trạng thái của cô như vậy có thể động phòng hay không. Bác sĩ cũng vô dụng, cái bộ dáng này của Từ Du Mạn là say rượu, nhưng không bị ngộ độc rượu, thật là thể chất tốt làm cho người ta hâm mộ.
Ông cụ Cố cũng không chịu trách nhiệm mà cầm gậy rời đi. Ai nấy đều thấy được, cây gậy này đối với ông cụ Cố hình như rất được coi trọng, ông cụ Tạ cũng rất coi trọng. Đột nhiên không biết là ai nói một câu thế này:
“Cái gậy đó hình như là bảo vật gia truyền của nhà họ Tạ.” Đây thật đúng là tin tức lớn.
Sau đó Từ Du Mạn liền nổi tiếng. Lấy tửu lượng thắng thiên kim nhà họ Tạ, hơn nữa giành được bảo vật gia truyền nhà họ Tạ. Từ Du Mạn mới đến Bắc Kinh chưa lâu, đã trở thành nhân vật phong vân của xã hội thượng lưu Bắc Kinh.
“Trư Bát Giới cõng vợ nha.” Từ Du Mạn nằm trên lưng của Cố Uyên khanh khách cười. Hơi thở của cô xen lẫn mùi rượu nồng nặc nhưng anh cũng không cảm thấy chán ghét, ngược lại cảm thấy mê người, dường như ngửi mùi rượu này anh cũng say.
“Em nói ai là Trư Bát Giới chứ?” Cố Uyên luôn không có biện pháp với Từ Du Mạn.
“Anh đó. Không phải chỉ có anh cõng vợ sao.”
“Em là vợ của anh sao? Anh sao lại không biết nhỉ?”
Cố Uyên giống như trêu chọc Từ Du Mạn, ai bảo Mạn Mạn mới vừa rồi làm anh lo lắng như vậy. Từ Du Mạn nghe Cố Uyên không thừa nhận cô là vợ của anh liền chu môi, bất mãn nhéo cánh tay của anh:
“Em chính là vợ của anh, chính thế, chính thế.”
“Dạ… Dạ… Dạ…, em là vợ của anh, vĩnh viễn như vậy.” Không ngờ Từ Du Mạn uống say mà lực tay còn lớn như vậy.
“Khanh khách.” Lấy được đáp án vừa lòng, cô mới buông lỏng tay ra, thỏa mãn nằm trên lưng anh, nhắm hai mắt lại. Rõ ràng có xe, nhưng Cố Uyên cũng không hề muốn để cô xuống, cứ như vậy, cõng Từ Du Mạn vẫn còn mặc nguyên áo cưới đi bộ trên đường cái.
Một đôi nam nữ bộ dáng xinh đẹp như vậy đi trên đường liền có người quay đầu lại nhìn, hai người nam đẹp trai nữ xinh xắn, chàng trai cõng cô gái đi trên đường thì tỉ lệ quay đầu nhìn là 100%, một đôi nam nữ tướng mạo đều xuất sắc như vậy, hơn nữa chàng trai đang cõng cô gái, lại còn mặc lễ phục kết hôn cùng áo cưới thì đủ để khiến mọi người vây xem rồi.
Cố Uyên đã sớm quen với ánh mắt của người khác, đối với những người đang chụp hình anh và Mạn Mạn, anh cũng không có biểu hiện gì, tiếp tục đi đường của chính mình. Dường như là ngầm được cho phép, người đi đường có máy chụp hình