Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.
ấy đôi mắt của Mạn Mạn đột nhiên sáng lên, anh cũng cảm thấy không uất ức tí nào, cảm thấy đều đáng giá. Anh nhịn thì cứ nhịn thôi.
“Anh là… em tối hôm qua… em chỉ dùng tay…?” Thì ra bọn họ không có…. Cô cũng biết, thầy Cố không phải người như vậy.
“Ừ. Đáng thương cho anh.” Cố Uyên cố ý khoa trương nói. Quả nhiên bộ dạng đáng thương tội nghiệp này của anh đã gợi ra lòng trắc ẩn của cô, sau đó, cô đồng ý… lại dùng tay giúp anh giải quyết.
Trở lại trường học, chính là đợt thi giữa kỳ rồi. Mặc dù Từ Du Mạn thời gian dài không đi học, nhưng lớp mười hai vốn trên căn bản cũng sẽ không học thêm nội dung gì mới, trên căn bản chính là ôn tập nội dung trước kia. Kiến thức cơ bản của cô có bị ảnh hưởng, nhưng ảnh hưởng không quá lớn.
Đầu tiên là thi ngữ văn. Tốc độ Từ Du Mạn làm bài ngữ văn từ trước đến giờ đều rất nhanh. Còn gần một tiếng nữa mà đã hoàn thành rồi. Đang chán đến chết nằm bò ra bàn suy nghĩ tiểu thuyết của mình bước kế tiếp nên tiến triển như thế nào, thì bụng quặn đau một hồi, sau đó cảm giác một cổ chất lỏng ấm áp trào ra ngoài.
Từ Du Mạn biết ngay là dì cả mẹ tới thăm mình. Nhưng cô có chút buồn bực, cái đó của cô từ trước đến giờ rất chuẩn, tháng này tại sao lại tới trước một tuần, cô chưa chuẩn bị.
Từ Du Mạn nhìn Cố Uyên ở trong phòng thi đi qua đi lại dò xét, trong lòng hận hận. Đều là anh.
Trước khi Cố Uyên tới, Từ Du Mạn ngoại trừ lần đầu tiên liền chưa bao giờ gặp chuyện như vậy. Nhưng sau khi anh tới, lần đầu tiên ở trường học, cô quên mất chuẩn bị, còn bị anh phát hiện. Lần thứ hai là vừa đến bệnh viện nằm viện không bao lâu. Đoạn thời gian đó đúng là hành hạ chết cô. Chân thì không tiện, vật kia lại không thể để cho người khác thay giúp. Cô khổ cực như vậy, chính là bởi vì anh. Hiện tại lần này cư nhiên lại tới trước một tuần, thật là đủ buồn bực. Mà nguyên nhân gây ra buồn bực chính là Cố Uyên.
Chương 73.2
Vừa đau mà hiện tại lại đang trong cuộc thi, Từ Du Mạn ôm bụng hung hăng trợn mắt trừng Cố Uyên một cái. Tâm linh cảm ứng không phải không có, đây chính là tâm linh tương thông rồi. Từ Du Mạn mới vừa trừng anh, anh liền nhìn tới cô. Sắc mặt của Mạn Mạn có chút tái nhợt, với kinh nghiệm hai lần trước của anh, đây là cái kia của Mạn Mạn tới.
Có thể là mới bắt đầu không ai chăm sóc Mạn Mạn, trong thời điểm kia cũng không tránh tắm nước lạnh, một mình Mạn Mạn sao có thể biết mà tránh được? Cho nên về sau mỗi lần bị đều đau. Đều là anh không chăm sóc tốt cho Mạn Mạn. Từ Du Mạn nổi tính trẻ con, bực bội giơ tay.
“Em Từ Du Mạn, em có vấn đề gì sao?” Anh đương nhiên biết là vấn đề gì, hỏi như thế chỉ là một loại hình thức.
“Thưa thầy, em muốn đi toilet.”
“Quy định của phòng thi không cho phép đi toilet trong giờ thi.”
Cố Uyên cũng chỉ nói như vậy, anh đâu thể nào không để cho Mạn Mạn đi chứ. Vừa mới định nói : “Đi đi” thì Từ Du Mạn chợt nói : “Nhưng quy định nói tình huống đặc biệt thì có thể. Thưa thầy, dì cả mẹ của em muốn đi toilet.”
Trêu chọc cô chứ gì? Xem ai đấu thắng ai nào.
“Phốc. . . . . .”
Mấy học sinh khác trong phòng thi không có ai là không phì cười. Từ Du Mạn hẳn rất vinh hạnh khi mang đến vui vẻ cho bầu không khí vốn ngột ngạt trong phòng thi, khiến mọi người thoải mái nhẹ nhõm hơn.
Cố Uyên cũng bật cười : “Đi đi.”
Sau khi Từ Du Mạn chạy ra khỏi phòng thi, Cố Uyên liền tìm một giáo viên tuần tra bên ngoài phòng thi giúp trông coi phòng thi của anh, rồi anh cũng ra khỏi phòng thi.
Từ Du Mạn ngồi trong toilet gởi nhắn tin cho Cố Uyên : “Thầy Cố, mua thứ kia cho em chưa?”
“Thứ gì? Anh đang gác thi đấy.” Cố Uyên làm việc cho tới bây giờ đều là gọi điện thoại, thuận tiện nhanh lẹ. Cũng chỉ với Từ Du Mạn, anh mới có kiên nhẫn nghịch trò chơi nhắn tin của mấy người trẻ tuổi. Cố Uyên đang xách theo một túi đồ, một tay gửi nhắn tin cho cô, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc.
“Hừ, mau mang tới cho em.”
“Trong nhà vệ sinh trừ em ra còn có người khác không?” Tất cả mọi người đang thi, anh cũng không có người nào có thể nhờ mang đồ đưa cho cô.
“Không có.”
Chợt Từ Du Mạn liền nghe thấy Cố Uyên nói chuyện, “Em ở đâu?”
“Ở đây.” Từ Du Mạn vươn tay, Cố Uyên liền nhìn thấy tay của cô, sau đó đi qua đưa đồ cho cô.
Cố Uyên cũng không rời đi ngay lập tức, mà đang đứng ngoài cửa chờ Từ Du Mạn. Mạn Mạn đau bụng, anh định xoa bụng giúp cô. Hiện tại nhà vệ sinh không ai, vừa đúng lúc thuận tiện.
Từ Du Mạn vừa mới thay quần xong, còn chưa đi ra, chỉ nghe thấy tiếng thét chói tai, là một thanh âm của phụ nữ. Từ Du Mạn lập tức liền hiểu, cười lên ha hả, mở cửa đi ra ngoài.
Cố Uyên đen mặt, nói với cô : “Đến phòng làm việc của anh.” Thật không nghĩ tới anh xui xẻo như vậy, tự nhiên đụng phải một cô giáo đi toilet!
Từ Du Mạn buồn cười đi theo Cố Uyên tới phòng làm việc của anh. Bọn họ vừa mới rời đi, thì cô giáo trước đó liền dẫn theo một cô giáo khác đi vào toilet. Chỉ nghe cô giáo đến sau nói :
“Có ai đâu, cô có phải hoa mắt rồi hay không?”
“Không phải, tôi rõ ràng nhìn thấy có một người đàn ông ở bên trong mà.”<