Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341887

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1887 lượt.

Mạn thật ra đã sớm đoán được trên người anh không có tiền rồi, cho nên mỉm cười đem tiền đã cầm sẵn trong tay đưa cho ông chủ. Vừa đủ 15 tệ, cũng không cần tìm nữa. Từ Du Mạn xách theo cơm chiên, dắt tay anh đi ra khỏi tiệm cơm chiên nho nhỏ này.
“Được rồi, buồn bực nữa. Tiền của anh chính là tiền của em, về sau đều phải đưa toàn bộ cho em, bây giờ dùng của em cũng không sao, vốn đều là của em mà. Tiền của anh coi như trước tiên gửi ở chỗ của anh đi.” Từ Du Mạn có vẻ tính toán rất tỉ mỉ. Nhưng Cố Uyên vừa nghe như vậy, trong lòng đã thoải mái không ít. Mạn Mạn nói như vậy, chính là không cùng anh phân rõ của anh của em, sao anh có thể không vui chứ.
“Vậy của em thì sao?” Cố Uyên chợt nghĩ đến vấn đề này.
“Của em sao?”
“Ừ.” Của anh là của em, vậy của em hẳn là của anh rồi.
“Của em đương nhiên vẫn là của em, đồ ngốc.” Từ Du Mạn cố ý.
“. . . . . .”
Tính toán này của Mạn Mạn thật quá tỉ mỉ tinh tế rồi, về sau học đại học, Từ Du Mạn hoàn toàn có thể học quản lý kinh tế, hoặc là quản trị kinh doanh rồi. Ai có thể tính toán giỏi hơn cô.
Thưởng thức đủ vẻ mặt kinh ngạc của Cố Uyên xong, Từ Du Mạn quyết định dỗ dành anh thật tốt. Cô chỉ thích như vậy, trước đánh người ta một cái tát, sau đó lại cho ăn kẹo, như vậy người kia mới có thể nhớ rõ kẹo ngọt ngào cỡ nào : “Được rồi, đừng mang vẻ mặt như vậy mà. Của em thì vẫn là của em, nhưng em lại là của anh.”
Lời nói của Từ Du Mạn có thể hơn cả linh đan thần dược, mới vừa rồi vẻ mặt còn buồn bực, mây đen giăng đầy, lập tức liền đẩy mây mù ra nhìn thấy mặt trời. Cố Uyên cười rạng rỡ như hoa. Mạn Mạn, cô là của anh. Tất cả mọi người đều đi ăn rồi, không có nhiều người lắm. Thỉnh thoảng có thể đụng phải một hai người.
Ở trong phòng làm việc của Cố Uyên, rèm cửa sổ lại bị kéo vào. Từ Du Mạn ngồi ở trên ghế, nhìn anh kéo rèm cửa sổ : “Mỗi lần em tới liền kéo rèm che, thầy Cố, thầy có phải có tật giật mình hay không?”
“Không phải, hẳn là làm trộm, Hái Hoa Tặc.”
“Hái Hoa Tặc? Vậy không phải đã từng hái qua rất nhiều hoa rồi sao.” Bắt được một điểm trong lời nói của Cố Uyên có thể để cho cô xoi mói, cô cố ý giật mình hỏi.
“Dĩ nhiên, chẳng qua là chỉ hái trộm một bông hoa mới nở là em thôi.”
Cơm chiên ăn thật ngon, thời gian trôi qua rất nhanh. Từ Du Mạn ăn cơm chiên xong, mới chơi trò chơi được một lát liền nghe đến tiếng chuông vào học rồi. Từ Du Mạn lưu luyến không rời tắt máy vi tính.
“Luyến tiếc?”
“Ừ.” Cái nhiệm vụ kia của cô còn chưa làm xong đâu. Cái trò chơi này cô mới phát hiện ra, chơi còn tương đối vui, ít nhất là giết thời gian rất tốt.
Từ Du Mạn không dùng máy vi tính của Cố Uyên để viết tiểu thuyết, cô không có thói quen dùng máy vi tính của người khác để viết tiểu thuyết.
Cố Uyên thật lòng cảm thấy, cái trò chơi này còn quan trọng hơn anh. Cơm nước xong Mạn Mạn vẫn luôn gạt anh qua một bên, cũng không thèm để ý, chỉ lo chơi trò chơi. Anh nói chuyện với Mạn Mạn, cô chính là ‘ừ, ừm’, căn bản cũng không nghe anh nói gì.
Từ Du Mạn nhìn bộ dạng oán phu của anh, cảm thấy rất buồn cười. Đi tới trước mặt anh, nắm cà vạt kéo đầu của anh xuống, hôn thật mạnh một cái lên môi của anh : “Em đi thi đây.”
“Ừ.” Nhận được nụ hôn, Cố Uyên cười giống như được cho kẹo vậy. Sau khi anh và cô ở bên nhau, nụ cười nhiều hơn trước rất nhiều… rất nhiều.
Buổi chiều là môn toán, Từ Du Mạn làm bài không được tốt lắm, kém hơn một chút so với bình thường. Thành tích của cô tốt, đó không phải chỉ dựa vào đầu óc mà có thể, cô cũng phải nỗ lực cố gắng như mọi người. Trọn vẹn hơn một tháng không đi học, không thụt lùi, đã là rất tốt rồi. Huống chi, môn toán vốn chính là môn học yếu nhất của cô trong tất cả các môn học.
Trong thời gian thi giữa kì thì không có tự học buổi tối nên Cố Uyên đưa Từ Du Mạn về nhà. Lúc bình thường Cố Uyên sẽ không bảo lão Tiền lái xe ra ngoài, anh chỉ để lão Tiền lái xe khi chính anh thật sự không thể lái hoặc không rảnh. Hoặc là người đang bên ngoài thì bảo lão Tiền qua đón. Nhưng sáng nay anh không lái xe tới, cho nên hiện tại cũng chỉ có thể gọi lão Tiền thôi.
Gọi điện thoại cho lão Tiền, điện thoại reo, nhưng không có ai nhận. Nếu như không phải là có chuyện, lão Tiền không thể nào không nhận điện thoại. Cố Uyên cau mày gọi lại cho lão Tiền. Lúc gọi đến lần thứ ba thì rốt cuộc có người nghe máy.
“Lão Tiền. Mới vừa rồi sao không nhận điện thoại?”
“Mới vừa rồi còn đang nói chuyện với ta, làm sao dám nhận điện thoại của con?” Bên đầu kia của điện thoại truyền đến thanh âm uy nghiêm.



Thiếu chút nữa là bị cường bạo


“Cha.”
“Biết ta là cha con sao, còn không mau về nhà?” Bên đầu kia điện thoại, Cố Bác ra lệnh. Nếu như ông đoán không sai, hiện tại con trai của mình hẳn đang ở chung một chỗ với Từ Du Mạn.
Đứa con trai này thật là, nói không tốt cũng không đúng, toàn bộ nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc, hơn nữa toàn bộ thời gian rút ngắn lại còn hai năm, đây là con trai của ông, niềm hãnh diện của ông, nhưng điểm không tốt chính là một chút cũng


Insane