Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.
br>“Thấy rõ người đàn ông đó có bộ dáng thế nào không?”
“Không, tôi vừa đi vào chợt nhìn thấy một người đàn ông, sau đó liền chạy ra ngoài đi gọi cô tới.”
“Tôi thấy cô gác thi tới hoa mắt rồi. Không có ai cả, trở về coi thi đi.” Cô giáo đến sau rời khỏi đó. Cô giáo kia cũng nghi ngờ đi theo ra khỏi toilet. Ngay cả mục đích lúc đầu cô đi vào toilet cũng đã quên luôn.
Từ Du Mạn đi theo Cố Uyên đến phòng làm việc của anh, anh liền kéo rèm cửa sổ lại.
“Bây giờ đang trong cuộc thi.” Từ Du Mạn biết Cố Uyên muốn làm cái gì, nhắc nhở anh.
“Anh biết rõ.” Cố Uyên đi tới trước mặt cô, dịu dàng ra lệnh: “Ngồi xuống.”
Trong lòng Từ Du Mạn biết rõ tính tình của Cố Uyên, lúc này, chỉ có thể nghe lời anh. Cô đi tới, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.
Cố Uyên duổi tay vào trong quần áo của cô, từ trên xuống dưới, hoặc theo vòng tròn, nhẹ nhàng xoa bụng cho cô. Bàn tay ấm áp của anh dán sát trên bụng Từ Du Mạn, cô cảm thấy nhiệt độ bàn tay của anh, trong chốc lát, cô đã cảm thấy không còn đau đớn như lúc đầu nữa.
Lần đó ở bệnh viện, Cố Uyên liền học được bản lĩnh này. Từ Du Mạn rất hưởng thụ, nhắm mắt lại. Qua hơn 10 phút, Cố Uyên rút tay lại:“Được rồi.”
“Hả? Xong rồi?” Từ Du Mạn suýt chút nữa liền ngủ thiếp đi. Không có cách nào, thật sự rất dễ chịu, bây giờ bụng cơ bản đã không đau nữa.
“Vậy thầy Cố, em về phòng thi.” Từ Du Mạn chậm rãi chạy ra khỏi phòng làm việc của Cố Uyên, lại chạy trở về phòng thi. Bây giờ là Nữ Đường Tăng đang coi thi phòng của bọn họ, Từ Du Mạn nhìn thấy đã có hai chỗ ngồi của bạn học bị để trống rồi. Cô biết đã xảy ra chuyện gì, Nữ Đường Tăng gác thi, chỉ cần bị bà ấy phát hiện thì thầm với nhau gian dối, nhất định phải ngừng làm bài thi, mặc kệ có phải là gian dối hay không. Nhìn đây, hai bạn học lần này thua trong tay của Nữ Đường Tăng rồi.
“Báo cáo.” Từ Du Mạn, ở trước mặt các giáo viên khác, chính là một học sinh ngoan đến không thể ngoan hơn. Mặc dù vẫn nghiêm khắc như cũ, nhưng đối với Từ Du Mạn, thanh âm vẫn dịu dàng hơn rất nhiều.
“Từ Du Mạn, bây giờ đang trong giờ thi, tại sao em không ở trong phòng thi?” Nữ Đường Tăng hỏi.
“Thưa cô, em gặp phải tình huống đặc biệt.” Từ Du Mạn nói chuyện với Nữ Đường Tăng, đương nhiên khéo léo hơn nhiều. Không dám nói thẳng dì cả mẹ gì đó, đành phải nói là tình huống đặc biệt. Nữ Đường Tăng khẽ gật đầu, để cho cô đi vào. Phụ nữ nên đều hiểu được.
Từ Du Mạn vừa mới ngồi vào chổ ngồi của mình thì Cố Uyên đã tới rồi. Chỉ thấy anh nói cám ơn với Nữ Đường Tăng, Nữ Đường Tăng đỏ mặt nói không có gì. A, bình thường đối với bọn họ, hay cho dù là đối với Từ Du Mạn, Nữ Đường Tăng cũng chưa từng dịu dàng đến mức này. Cái thanh âm kia nhỏ nhẹ gần như không nghe được. Cái vẻ mặt đó trừ bỏ thẹn thùng vẫn là thẹn thùng. Nữ Đường Tăng là người ba mươi mấy tuổi rồi, mặc dù vẫn là một bà xử nữ, nhưng số tuổi dù sao vẫn còn đó, lại ngượng ngùng xấu hổ giống như một cô gái mới hai mươi tuổi.
Từ Du Mạn kiểm tra lại bài thi của mình, vẫn như cũ, cũng không phát hiện ra sai sót nào. Từ Du Mạn làm bài thi đều như vậy, về cơ bản lần đầu tiên cảm giác đúng rồi, thì sẽ không sửa lại.
Chương 73.3
Buổi sáng chỉ thi một môn Ngữ Văn, thi xong thì tan học, có thể đi ăn cơm rồi.
Từ Du Mạn buổi trưa không về nhà, bình thường buổi trưa cô đều ăn cơm ở trong căn-tin trường học. Vốn lần này cô vẫn định đến căn-tin, nhưng Cố Uyên không cho phép rồi. Anh vẫn còn nhớ rõ mùi vị thức ăn, còn có bàn ghế, và cả mức độ chen chúc ở căn-tin, nói thật, anh thật sự không muốn lại đến căn-tin ăn cơm.
Từ Du Mạn biết Cố Uyên thích sạch sẽ nên đồng ý cùng anh đi ra ngoài ăn. Tiệm cơm chiên bên ngoài trường học mùi vị không tệ, mặc dù quán nhỏ nhưng dọn dẹp rất sạch sẽ. Từ Du Mạn trước kia thường xuyên đến chỗ đó ăn cơm. Cố Uyên rốt cuộc cũng thỏa hiệp cùng cô đi ăn cơm chiên.
Tiệm cơm chiên rất nhỏ, thân hình cao lớn của Cố Uyên đi vào có vẻ hơi không thích hợp. Hơn nữa cái bàn nào cũng đều thuộc loại rất thấp, cao chưa đến thắt lưng của anh. Ghế ngồi chính là ghế nhựa nhỏ.
Từ Du Mạn nhìn Cố Uyên ngồi trên chiếc ghế nhựa nho nhỏ, cực kỳ không hài hòa với cái ghế và cái bàn, không khỏi cười cười: “Chúng ta đóng gói mang về đi.” Lương tâm Từ Du Mạn trổi dậy, bởi vì anh ngồi ở chỗ này, cảm thấy thật sự một chút xíu cũng không hợp, nhìn rất kỳ quái. Hơn nữa người tới đây ăn phần lớn đều là học sinh, cũng có người biết Cố Uyên hoặc biết Từ Du Mạn, mỗi một bạn học cô quen biết khi đi qua bên cạnh bọn họ đều lộ vẻ nghi ngờ hoặc biểu hiện chế nhạo.
Vẫn là mua mang về thì tiện hơn. Cố Uyên dĩ nhiên vui lòng mua mang về, liền đồng ý với đề nghị của cô. Hai phần cơm chiên rất nhanh liền làm xong, ông chủ cho cho hai hộp cơm vào trong túi đưa cho Từ Du Mạn. Cố Uyên chuẩn bị trả tiền, bởi vì anh cho rằng đi ra ngoài ăn cơm đều là đàn ông cần thanh toán tiền, cho nên chuẩn bị vượt lên trước trả tiền rồi. Nhưng anh sờ khắp túi áo, đều không tìm được tiền lẻ, trong bóp tiền chỉ có mấy cái thẻ ngân hàng. Cố Uyên có chút xấu hổ, hôm nay lại không mang tiền.
Từ Du