Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341907
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1907 lượt.
p của em ấy hay không.” Anh muốn biết rằng anh làm như vậy, Mạn Mạn có mất hứng hay không, có cảm thấy anh đã làm sai rồi hay không ?
Lúc Từ Du Mạn nói, cả lớp đều chuyên chú nghe.
“Nói thật, chuyện này nhất định sẽ ảnh hưởng đến việc học tập của tôi, dù sao lời đồn đại luôn ảnh hưởng đến tâm tình của một người. Thử nghĩ xem, bất luận đi đến chõ nào, đều có thể nghe người khác bàn luận xôn xao về mình, là ai thì trong lòng cũng sẽ không vui. Nhưng tôi cũng không cảm thấy thầy Cố nói ra là sai. Chúng tôi quang minh chính đại yêu nhau, trai chưa vợ gái chưa chồng, chúng tôi yêu nhau thì sao? Chúng tôi không phá hoại gia đình người khác, chúng tôi yêu thương thì thế nào? Bây giờ không phải là tự do yêu đương sao? Tôi yêu Cố Uyên, Cố Uyên yêu tôi là đủ rồi. Chúng tôi không cần che che giấu giấu, không dám thừa nhận tình yêu của chúng tôi. Tình yêu của chúng tôi cũng không mất mặt.”
Cố Uyên có chút kích động, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy Mạn Mạn nói yêu anh đấy, ha ha… ha ha…. Ngoài mặt người nào đó không nhìn ra cái gì khác thường, nhưng trong lòng anh đang cười ngây ngô.
Cố Uyên từ trên bục giảng đi xuống, ôm lấy Từ Du Mạn. Giờ khắc này, học sinh trong lớp là người làm chứng cho tình yêu của hai người. Rất nhiều bạn học cũng cầm điện thoại di động chụp hình bọn họ, lưu lại kỷ niệm cho họ. Đây là chuyện đã xảy ra trong lớp bọn họ, các bạn học khác cũng không biết. Nhưng rất nhanh, học sinh toàn trường liền biết rồi.
Bạn học ghi âm đoạn thâm tình tỏ tình của Cố Uyên đã đem đến phòng phát thanh, sau đó, từ cái loa của trường học truyền đến tất cả mọi ngõ ngách trong trường. Nghe Cố Uyên thâm tình tỏ tình, rất nhiều nữ sinh cũng khóc, nam sinh mặc dù không khóc nhưng cũng rất cảm động.
Hiệu trưởng cùng đông đảo giáo viên nghe thấy đều rối rít cảm thán sự si tình của Cố Uyên. Vốn trong lòng rất chống đối với tình yêu này, nhưng nghe lời bày tỏ thâm tình của Cố Uyên, họ cũng hiểu một chút về loại tình yêu mà trước kia họ cũng chưa nhận thức.
Nếu như có người không biết chuyện đi vào trường này, nhất định sẽ thấy một màn khiếp sợ, nhất định sẽ suy đoán có phải có người mới qua đời hay không mà lại có nhiều người như vậy khóc như vậy.
“Thì ra thầy Cố cùng Từ Du Mạn còn có một đoạn chuyện xưa như vậy, thật là quá cảm động rồi.” Nữ sinh Giáp nói.
“Đúng vậy, tớ rất cảm động, mắt cũng khóc sưng lên rồi.” Nữ sinh Ất nói.
“Nếu như có một người đàn ông như vậy, một người đẹp trai, có tiền, trình độ học vấn tốt, còn dịu dàng như vậy, yêu tớ như vậy, thật là tốt biết bao.” Nữ sinh Bính vẻ mặt giống như hoa si nói.
“Cậu tối về nhà đem gối đầu lót xuống ngủ là được rồi.” Nữ sinh Giáp vổ vai nữ sinh Bính.
Nữ sinh Bính nghi ngờ hỏi : “Tại sao?”
Nữ sinh Ất lại tới vỗ vỗ vai nữ sinh Bính : “Buổi tối nằm mơ thật tốt.”
Nữ sinh Bính ủ rũ cúi đầu xoa bóp phần thịt béo trên bụng, sau đó đau lòng rời khỏi.
Chuyện của Từ Du Mạn cùng Cố Uyên vẫn thường xuất hiện trong miệng các bạn học, nhưng không phải với thái độ ghen tỵ khinh bỉ như lúc đầu, mà là hâm mộ cùng chúc phúc. Một cặp xứng đôi như vậy, sao họ còn nhẫn tâm chỉ trích bọn họ, chia rẽ bọn họ chứ?
Chương 78.2
Rất nhanh tin tức này được truyền đến tai một người phụ nữ có chồng xinh đẹp. Người đàn bà kia đang ở trong phòng khách xem ti-vi, cửa mở ra là Mộ Trường Phong.
“Trường Phong, cậu đã gặp qua nha đầu kia rồi, đúng không?” Người đàn bà này mặc dù tuổi tác không nhỏ, nhưng bảo dưỡng rất khá nên xem ra vẫn chỉ tầm 30 tuổi.
“Nha đầu nào?” Mộ Trường Phong giả ngu.
“Cậu biết mà.”
“Ha ha, tôi không biết. Được rồi, bà cứ sống cuộc sống phu nhân của bà đi, những chuyện khác đều không cần trông nom.” Mộ Trường Phong không kiên nhẫn nói. Anh ta vẫn luôn không thích người đàn bà này, tham lam, không biết thỏa mãn. Hơn nữa, gần đây đều bận chuyện hôn lễ, căn bản không có thời gian quản người đàn bà này. Thật không biết cô gái tốt như Mạn Mạn sao lại là do người đàn bà này sinh ra chứ?
Mà anh cũng không muốn quản người đàn bà này, Mộ Trường Phong nhanh chóng lên lầu. Mắt không thấy, tâm không phiền. Mà người đàn bà này chính là người mẹ Viên Hân đã độc ác vứt bỏ Từ Du Mạn.
Mộ Trường Phong vừa lên lầu, Viên Hân liền nhận được điện thoại. Viên Hân nhìn số điện thoại hiện thị, cẩn thận nhận điện thoại, xem ra bà ta hình như có chút sợ cái người gọi điện thoại tới này, “Alo...”
“Mau chóng bảo Từ Du Mạn rời khỏi Cố Uyên. Một tháng, thời gian này đủ rồi chứ.” Đối phương là một phụ nữ, mà còn là người bà ta không chọc được. Xem ra hẳn là người thích Cố Uyên rồi.
“Một tháng?”
“Sao nào? Thời gian rảnh quá nhiều?”
“Không, đủ… đủ rồi.”
“Hừ.” Đối phương một chút thể diện cũng không cho, hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ngắt điện thoại.
Viên Hân đặt điện thoại di động tùy ở trên ghế sa-lon, bê lên một ly rượu đỏ tỉ mỉ thưởng thức. Một tháng hẳn là đủ rồi. Con bé kia, mình đã mười hai năm chưa gặp lại, nhưng mình chung quy cũng là mẹ nó, nói gì cũng không thể không nghe lời nói của mẹ mình chứ? Viên Hân trong lòng đã có