Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.

ình muốn biết.



Người phụ nữ thần bí âm thầm giở trò quỷ


Sau khi biết nguyên nhân, Từ Du Mạn thật sự không biết nên khóc hay nên cười nữa. Những người này không lo học tập thì thôi, sao còn thích quản những chuyện không liên quan đến họ chứ, cô yêu ai hay ở bên ai thì gây trở ngại gì cho bọn họ sao? Từ Du Mạn thật không có lời nào để nói.
Mới vừa vào lớp học thì chuông vào lớp liền vang lên, Từ Du Mạn ngồi vào chỗ của mình. Vân Xảo lập tức sáp lại gần, nhỏ giọng hỏi: “Mạn Mạn, cậu thật sự đang cùng thầy Cố ở chung một chỗ sao?”
Dù sao cũng bị phát hiện rồi, bây giờ nói dối cũng không có ích gì, hơn nữa còn có thể lại bị người ta lấy ra thêm mắm thêm muối, nói xấu. Hơn nữa đây cũng không phải là chuyện giết người phóng hỏa gì, không có gì không thể nói. Từ Du Mạn khẽ gật đầu, bày tỏ thừa nhận lời đồn mọi người truyền đi cũng không phải lời đồn, mà là sự thật.
Vân Xảo không thể tin kêu lên : “Cậu thật sự đang ở bên thầy Cố?”
Thanh âm rất lớn, tất cả bạn học cả lớp đều nghe được. Ngay sau đó Từ Du Mạn lần nữa trở thành tiêu điểm, bị toàn bộ bạn học nhìn chăm chú. Từ Du Mạn nghe không ít người bàn luận xôn xao, tất cả đều đang nói về chuyện của cô và Cố Uyên.
Tiết đầu tiên là môn ngữ văn, Cố Uyên dùng toàn bộ thời gian để kể chuyện xưa. Các bạn học lắng nghe nghiêm túc hơn so với bất cứ thời điểm nghe giảng nào khác.
“Khoảng thời gian đó là lúc tôi cảm thấy vui sướng nhất. Từ nhỏ, tôi đã bị cha mình giáo huấn nghiêm khắc, căn bản là không có tuổi thơ vui vẻ, mỗi ngày ngoài học tập chính là huấn luyện. Rốt cuộc gặp được Mạn Mạn, là cô ấy đã mang đến cho tuổi thơ của tôi nụ cười vui vẻ, mặc dù khi đó tôi đã lớn rồi.”
Nói tới đây chính anh cũng không nhịn được nhớ lại. Những chuyện anh đã làm lúc đó là những chuyện ngây thơ và ấu trĩ nhất mà anh từng làm, dĩ nhiên cũng là vui vẻ nhất.
“Cha của tôi không đồng ý cho chúng tôi bên nhau. Mạn Mạn chỉ ở nhà tôi có một tháng, người cha quanh năm không trở về nhà của tôi bất ngờ trở lại, hơn nữa vừa trở về liền yêu cầu đưa Mạn Mạn đi. Tôi nhất định không đồng ý, nhưng khi đó tôi mới 14 tuổi, tôi không có biện pháp đối kháng với cha mình. Vì thế tôi đã làm một giao dịch với cha mình. Tôi nghe theo mệnh lệnh của ông ấy là đi Anh. Mà ông ấy phải chăm sóc Mạn Mạn thật tốt, bảo đảm cho cuộc sống của Mạn Mạn. Thật ra lúc ấy điều tôi muốn trao đổi với cha mình chính là ông ấy sẽ chấp nhận Mạn Mạn là con dâu của ông, nhưng cha tôi thế nào cũng không đồng ý, tôi đành phải lui một bước, yêu cầu ông ấy chăm sóc Mạn Mạn. Đợi đến khi tôi trưởng thành, có năng lực đối kháng với cha mình khi đó tôi nhất định phải ở bên Mạn Mạn.”
Hiện tại anh đã làm được, Mạn Mạn đang ở bên anh, chỉ là còn một chút trở ngại nho nhỏ, nó không quan trọng, anh sẽ giải quyết.
“Chuyện đi Anh tôi không nói cho Mạn Mạn biết. Tôi sợ nước mắt của Mạn Mạn lần nữa đánh bại mình, tôi sẽ không nỡ rời đi. Tôi biết rõ, có lẽ Mạn Mạn sẽ hận tôi, nhưng tôi vẫn ích kỷ không nói gì. Tôi không biết, cha tôi đã đưa cô ấy đi, sau đó một mình Mạn Mạn phải trải qua cuộc sống đầu đường xó chợ. Lòng tôi đau nhưng khi đó tôi không thể quay lại, chuyện tôi đã đồng ý với cha mình còn chưa làm được. Cuối cùng tôi đã có năng lực rồi. Tôi có thể trở về nước. Nhưng tôi cũng không dám chắc Mạn Mạn có còn nhớ mình hay không, có thể chấp nhận tôi hay không, sẽ tha thứ cho tôi hay không. Cho nên, tôi đành phải tới trường mà Mạn Mạn đang học, làm thầy giáo của cô ấy. Cho dù Mạn Mạn không nhớ rõ tôi, nhưng tôi vẫn có thể mỗi ngày được nhìn thấy Mạn Mạn.”
“Tôi còn có rất nhiều thời gian để theo đuổi Mạn Mạn. Hiện tại mọi người thấy rồi, tôi đã theo đuổi được Mạn Mạn rồi. Mọi người hẳn là cảm thấy vui mừng và chúc phúc chúng tôi chứ.”
Từ Du Mạn ngồi dưới lớp nghe được đã khóc không thành tiếng. Ngày hôm đó là ngày đau khổ nhất của cô, nhưng đồng thời cũng là ngày hạnh phúc nhất của cô. Từ Du Mạn cô có gì tốt mà có thể có được tình yêu sâu sắc như vậy của Cố Uyên?
Không chỉ có Từ Du Mạn mà rất nhiều nữ sinh dù là cứng rắn hay ủy mị đều cảm động phát khóc. Thì ra thầy Cố cùng lớp trưởng còn có một đoạn thời gian như vậy, thật là quá cảm động rồi.
Có bạn học lặng lẽ lấy điện thoại di động ra, mở chức năng ghi âm, ghi lại đoạn tình yêu cảm động lòng người của thầy Cố bọn họ.
“Thầy Cố, vậy cha của thầy của bây giờ đã chấp nhận Mạn Mạn chưa?” Chương Xuyến mặt đầy nước mắt hỏi.
“Chưa, nhưng tôi tin rằng ông ấy nhất định sẽ chấp nhận Mạn Mạn, bởi vì cô ấy đáng yêu như vậy mà.” Cố Uyên nhìn Từ Du Mạn nói.
Chương Xuyến nhìn Từ Du Mạn, lại nhìn Cố Uyên, nhìn ra ánh mắt của hai người đang giao nhau, cười gian ngồi xuống.
“Thưa thầy, thầy thừa nhận tình yêu mà không phải tất cả mọi người đều có thể chấp nhận, thầy không sợ ảnh hưởng đến công việc của thầy sao?”
“Tôi ngược lại không sao cả, đối với tôi không có ảnh hưởng. Cái này các em có thể hỏi Mạn Mạn, em ấy có cảm thấy công bố chuyện này sẽ không tốt hay không, sẽ ảnh hưởng đến việc học tậ