Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1923 lượt.

dự tính.
Xem ra, phải tìm thời gian tốt để cùng con gái thân ái bồi dưỡng chút tình cảm mẹ con nhỉ. Viên Hân để có thể sớm hoàn thành nhiệm vụ, sáng sớm ngày hôm sau liền đến trường học của Từ Du Mạn. Một chiếc xe thể thao màu lam dừng ở cổng trường, chỉ thấy cửa xe mở ra, từ bên trong đi ra một người phụ nữ tản ra cảm giác thành thục. Người này mặc trang phục thấp ngực khiêu gợi, tóc cũng uốn thành lọn thật to, đeo mắt kính thật to, đã che mất hơn phân nửa khuôn mặt.
Thục nữ. Đây mới thực sự là thục nữ. Chính là rất nhiều nam sinh trẻ tuổi sẽ thích cái loại phụ nữ thành thục lớn tuổi hơn mình.
Hiện tại đang là giờ đến trường, giờ cao điểm học sinh đi học, cho nên cổng trường có không ít học sinh. Nữ sinh lại không có gì nhưng rất nhiều nam sinh lại dừng bước.
Viên Hân rất hài lòng với hiệu quả mà mình tạo ra, rất hưởng thụ các nam sinh đáng tuổi làm con của bà không chút che giấu ánh mắt nhìn chằm chằm vào bà ta. Dưới nhiều ánh nhìn soi mói, Viên Hân đi vào tòa lầu trong trường.
Người phụ nữ gọi điện trước đó đã nói cho Viên Hân biết phòng học của Từ Du Mạn ở đâu, tất nhiên cũng đưa hình của cô cho Viên Hân. Viên Hân rất vui lòng khi người kia đã làm xong hết các công tác chuẩn bị, không cần bà ta phải lãng phí thời gian tinh lực tiền bạc để điều tra những chuyện nhỏ nhặt này. Không điều tra thì không được, bởi vì bà ta căn bản không biết Từ Du Mạn học trường nào, lớp nào, thậm chí hình dáng thế nào cũng không biết.
Viên Hân nhìn thấy tấm ảnh mà người phụ nữ gửi tới máy tính của bà ta qua mạng internet, phát hiện bộ dáng của Từ Du Mạn không hề giống bà ta chút nào, mà giống người cha nghệ sĩ nghèo kiết xác của nó.
Lúc đầu bà thật ngu đần, nhất thời xúc động gả cho Từ Chí Nhiên tên nghèo kia. Vốn cho rằng ông lãng mạn, có hơi thở nghệ thuật, hơn nữa dáng dấp đẹp như thế, bà rất hài lòng. Nhưng sau khi gả cho Từ Chí Nhiên, bà phải ở trong căn nhà rách nát, giặt quần áo nấu cơm, còn phải chăm sóc đứa trẻ. Đừng nói gì mà mỹ phẩm nổi tiếng, ngay cả quần áo đẹp mắt một chút cũng mua không nổi, cả ngày chính là tiếp xúc với củi gạo dầu muối tương dấm trà. Lúc đầu cảm thấy không sao, nhưng thời gian dài bà thật không chịu nổi.
Nghĩ tới chính mình lúc đi học còn là hoa khôi của trường, mà lại lưu lạc tới mức này bà liền không cam tâm, vì vậy lại càng oán hận Từ Chí Nhiên không có bản lĩnh. Nhưng Từ Chí Nhiên lại xảy ra tai nạn xe ngoài ý muốn chết rồi.
Vì thế bà có thể thoát khỏi nghèo khổ. Ba liền bán sạch tất cả thứ đáng giá trong nhà để có tiền, thậm chí ngay cả nhà cũng bán, mua mỹ phẩm quần áo, trang điểm cho mình đến rực rỡ. Quả nhiêndựa vào vẻ đẹp của bà, quyến rũ một người đàn ông thành công rất dễ dàng.
Mộ Thư Bàng thành công quỳ dưới váy màu thạch lựu của bà. Hơn nữa điều khiến bà càng vui mừng chính là Mộ Thư Bàng vợ đã mất nên nguyện ý cưới bà. Bà dĩ nhiên vui lòng, vì bà vốn cho rằng mình nhiều nhất cũng chỉ là một tiểu tam không thể lộ ra ngoài ánh sáng, không ngờ lại trở thành vợ hợp pháp. Bà thật là được ông trời chiếu cố.
Chỉ là lúc ở bên Mộ Thư Bàng, bà ta cũng không nói mình còn có một đứa con gái. Vì để tránh cho Mộ Thư Bàng bởi vì con gái mà không muốn cưới mình, con bé Mạn Mạn kia, đành phải để nó chịu uất ức.
Không ngờ lúc bà tới trường học đón con trai của Mộ Thư Bàng với vợ trước, Mạn Mạn đã trở lại. Sợ bí mật của mình bị phát hiện, bà giả vờ không biết Mạn Mạn, sau đó ngồi lên xe mang theo con trai của Mộ Thư Bàng với vợ trước trở về nhà họ Mộ. Bà cũng không muốn bởi vì Từ Du Mạn mà hủy đi mọi thứ bà thật vất vả mới làm nên.
Bây giờ lại bị người ta uy hiếp tới nhận lại đứa con gái này. Viên Hân đành phải đồng ý. Nếu không phải bị người khác uy hiếp, bà thật sự cả đời cũng không muốn gặp lại đứa con này hay nhận lại nó.
Một người ăn mặc nổi bật như vậy đứng ở cửa phòng học, ai sẽ không nhìn qua mấy lần. Cũng chỉ có Từ Du Mạn, nhìn cũng chưa từng nhìn, vẫn đang làm việc của mình.
Viên Hân gọi lại Trần Nghiêm vừa đi tới : “Cậu học sinh này, phiền cháu giúp tôi gọi Từ Du Mạn ra đây nhé.”
“Vâng.” Trần Nghiêm đồng ý, đi thẳng vào phòng học.
Viên Hân cảm thấy có chút buồn bực. Buồn bực cái gì chứ, Trần Nghiêm người ta cũng không phải là không đồng ý, bà còn buồn bực cái gì. Viên Hân buồn bực không thôi, cậu học sinh vừa rồi chỉ nhìn bà một cái, một chút nét mặt kinh diễm cũng không có, bà cảm thấy rất thất bại, như vậy một nam sinh chưa biết mùi đời cũng không dụ hoặc được. Sau đó Viên Hân an ủi mình, cậu ta nhất định là một con mọt sách, đọc sách đến ngu người, căn bản là cái gì cũng không hiểu.
Trần Nghiêm chủ động đến tìm Từ Du Mạn thật đúng là khiến cô thất kinh. Tuy là bạn chung lớp với Trần Nghiêm hai năm rồi, có lúc nào cô nhìn thấy qua Trần Nghiêm chủ động nói chuyện cùng ai chứ? Sau khi trải qua trò chơi lời thật lòng và hành động theo yêu cầu, cô không đến lớp hơn một tháng, liền xảy ra chuyện có thể nói là biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Trần Nghiêm bắt đầu chủ động nói chuyện với người khác, nhưng đối tượng chủ động chỉ có một,


Duck hunt