Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1920 lượt.
miệng con bé Tôn à.” Ông nội Cố mặc dù đã già, nhưng là càng già càng dẻo dai, thân thể rất khỏe mạnh. Giọng nói vẫn có khí thế không thể kháng cự.
“Mọi người ra ngoài đi.”
“Vâng”
Cố Uyên, Từ Du Mạn cùng với Tôn Tôn đi ra khỏi phòng. Tôn Tôn lúc này mới dám lên tiếng:
“Bé Mạn đúng không, thật xinh đẹp.” Tôn Tôn không chút khách khí nắm tay cô, khen ngợi.
“Dì Tôn.”
“Ha ha, thật ngoan. Có điều, nếu như gọi là mẹ, ta sẽ càng vui vẻ hơn.” Tôn Tôn nói.
“Mẹ, chú ý một chút, chớ dọa con dâu của mẹ chạy mất.” Cố Uyên nhìn mẹ mình nhắc nhở. Mẹ của anh chính là như vậy. Lớn tuổi như vậy vẫn không thay đổi.
“Ha ha, Mạn Mạn mới sẽ không chạy, nếu như Mạn Mạn chạy, chính là con vô dụng, không quản được vợ.” Tôn Tôn không chịu thua Cố Uyên.
“Bé Mạn, mấy năm nay thật khó khăn cho con.” Tôn Tôn sao không biết Từ Du Mạn mấy năm nay rốt cuộc trải qua cuộc sống như thế nào chứ, đành phải áy náy nói. Nếu không phải lão già nhà bà cố chấp như vậy, nhất định đưa bé Mạn đi, nhất định đưa con trai đến Anh, hiện tại bà chắc chắn có thể ôm cháu trai rồi.
“Không sao ạ. Các bác đã đối với cháu rất tốt ạ. Lúc trước nếu như không phải là các bác, cháu cũng không biết sống hay chết.”
Đúng là như vậy. Lúc trước mặc dù nhà họ Cố thu nhận cô chỉ có một tháng, nhưng lúc đưa cô đi, dù sao cũng cho cô một số tiền lớn, hơn nữa còn giúp cô tìm cha mẹ nuôi. Ân huệ của nhà họ Cố đối với cô đã không phải là ngày một ngày hai có thể nói hết.
Không ngờ Tôn Tôn chẳng những không khiêm tốn nói mấy lời khách sáo như nhấc tay giúp người…, ngược lại không khách khí nói: “Ha ha, nhóc Mạn là cảm thấy thiếu nợ nhân tình nhà của chúng ta, đúng không?”
Từ Du Mạn có chút bất ngờ, nhưng cũng may phản ứng khá nhanh: “Đúng vậy, nếu như dì cần cháu làm gì, chỉ cần cháu có thể làm được, nhất định sẽ làm.” Từ Du Mạn ưng thuận cam kết.
“Ha ha, vậy thì tốt. Ta không yêu cầu gì khác, chỉ hi vọng cháu có thể làm con dâu của nhà họ Cố chúng ta, sinh cho nhà họ Cố mấy đứa bé, chính là sự báo đáp tốt nhất đối với nhà họ Cố chúng ta.”
“…”
Tôn Tôn thật đúng là không khách khí, lại còn mấy đứa bé nữa, xem Từ Du Mạn là heo. Từ Du Mạn khóe miệng giật giật.
“Bé Mạn, mau đi vào pha ly trà cho ông nội, ông hẳn là lau súng xong rồi.” Tôn Tôn chỉ huy nói. Bình thường ông cụ lau súng xong là muốn uống trà. Đây là thói quen nhiều năm qua của ông cụ.
“Vâng. Nhưng dì Tôn, hay là dì đi vào cùng cháu một chuyến, cháu không biết trà để ở đâu.”
Thật may là cô còn có chút kỹ thuật pha trà. Nếu không có thể không biết làm sao qua cửa ải này nữa. Pha trà được Từ Du Mạn trực tiếp quy kết trở thành một trong những thử thách cho cô rồi.
“Không thể có người giúp một tay, phải tự mình đi vào.” Tôn Tôn khó xử nói. Lại nói, chỗ cất trà vẫn có chút khó tìm.
Từ Du Mạn hiểu, tự mình đi vào trong. Trà chắc chắn là đặt ở nơi khô ráo, tốt nhất là ở chỗ cao một chút. Bởi vì cái loại Tứ Hợp Viện tương đối cổ xưa này, mặt đất khá ẩm thấp, lại không có lầu hai.
Từ Du Mạn vào xem thấy ông đang một tay chống đầu ngủ. Cô thả nhẹ bước chân. Đầu tiên chính là xem phía trên đầu. Quả nhiên, cô nhìn thấy một túi gì đó treo trên xà nhà. Nếu như cô không đoán sai, đây chính là trà mà cô cần.
Từ Du Mạn từ trong sân đưa vào cái thang, cẩn thận lấy trà xuống, lại trông thấy bếp lò ở trong phòng. Vốn có bình lọc nước, nhưng nơi này còn có ấm đun nước, chính là công cụ mấy năm trước chuyên dùng để nấu nước, Cô đốt bếp lò lên, đổ nước khoáng vào trong ấm đun, bắt đầu lẳng lặng chờ đợi nước sôi.
Lửa không quá lớn nhưng cũng không nhỏ, cũng không lâu lắm, nước liền sôi. Cô cho một lượng trà vừa phải vào trong ly trà, đổ nước sôi vào, chờ đợi một lát, lại đổ nước trà bên trong đi, lá trà vẫn ở lại bên trong. Cô lại rót nước sôi vào. Trà đã ngấm nước đều, cô nhẹ nhàng để lên bàn. Ly trà vừa để xuống, ông nội Cố liền mở mắt, nâng ly trà lên, đặt ở bên mũi ngửi một cái, sau đó một ngụm uống cạn. Để qua một bên, lại tiếp tục ngủ.
“Ra ngoài đi.”
“Dạ.” Từ Du Mạn mới dám đi ra khỏi phòng.
Nhà họ Cố này thật đúng là kỳ quái, cô không biết kế tiếp còn có khảo nghiệm gì, tuỳ cơ ứng biến thôi
Thấy cô đi ra, Tôn Tôn liền vội vàng hỏi: “Ông cụ có uống không?”
“Có uống ạ.”
Tôn Tôn còn kích động hơn Từ Du Mạn, thật tốt quá. Phải biết, khẩu vị của ông cụ không phải khó tính bình thường, nếu như pha không tốt, căn bản là mắt cũng chả thèm liếc. Bé Mạn thật giỏi, bà quả nhiên không nhìn lầm.
Chương 84.2
Buổi tối ăn cơm xong, cô đi theo Cố Uyên rời khỏi đại viện. Mấy người trong đại viện thật đúng là nhiệt tình. Từ Du Mạn cũng sắp chống đỡ không được rồi. Những ông nội Ngụy ông nội Hàn đều xem cô thành vợ của Cố Uyên mà đối đãi, đây mới là lần đầu tiên gặp mặt, lại tặng cho cô không ít quà gặp mặt.
Lúc đầu Từ Du Mạn cũng không dám nhận, Cố Uyên bảo cô nhận lấy cô mới nhận, nhưng vẫn rất ngượng ngùng. Những thứ này, mặc dù cô không biết giá cả cụ thể, nhưng vừa nhìn liền biết giá trị xa xỉ. Cô cầm mà tay cũng sắp nhũn ra.
Tất cả mọi người ông một