Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1342062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.
lời tôi một câu bát quái chuyện giữa Cố Uyên và Từ Du Mạn, chỉ có ông cụ Cố ở trên bàn cơm yên lặng ăn cơm, không nói gì. Từ Du Mạn hoàn toàn nhìn không thấu tâm tư của ông cụ Cố. Ở trên xe, Từ Du Mạn cầm những thứ quà tặng kia, rối rắm hỏi: “Món quà quý giá như vậy, anh bảo em nhận làm gì?”
“Không nhận bọn họ sẽ tức giận. Hơn nữa tặng quà cho em chính là bọn họ cũng đã chấp nhận em là vợ anh rồi. Nhiều người chấp nhận không phải càng tốt sao?” Cố Uyên hỏi ngược lại. Mạn Mạn thật là, bình thường thông minh như vậy, hiện tại sao lại biến thành ngốc rồi. Thật sự cũng là bị trận địa trong chính nhà mình dọa sợ rồi.
Cố Uyên ôm Từ Du Mạn, ngón trỏ cuốn lấy một nhúm tóc của cô ngắm nghía, sau đó bất ngờ hôn cô. Cô còn chưa kịp phản ứng thì phản ứng của xe còn mãnh liệt hơn, lắc lư dữ dội một phen.
Cố Uyên cùng Từ Du Mạn nhìn người lái xe, anh bất đắc dĩ nói: “Mẹ, mẹ lái xe của mẹ cẩn thận đi, đừng luôn nhìn lén qua gương chiếu hậu.” Người lái xe này không phải ai khác chính là Tôn Tôn.
Tôn Tôn tự mình lái xe tới, Cố Uyên và Từ Du Mạn không có xe, đương nhiên là đi cùng Tôn Tôn. Tôn Tôn vừa lên xe, vẫn thông qua gương phía trên quan sát nhất cử nhất động của Cố Uyên cùng Từ Du Mạn. Chợt nhìn thấy Cố Uyên hôn Từ Du Mạn, một chút kích động suýt lạc tay lái.
“Sẽ không xảy ra chuyện gì, các con cứ tiếp tục, không cần phải để ý đến mẹ.” Tôn Tôn bảo đảm nói, đột nhin lại nghĩ lại tới những lời lúc trước lão Tiền nói với mình. Chẳng lẽ con trai mình muốn ở trên xe?
Tôn Tôn là người mẹ rất quan tâm, Tôn Tôn là người mẹ thoải mái, Tôn Tôn là người mẹ cởi mở. Cho nên Tôn Tôn ấn một công tắc, một tấm vách ngăn dày xuất hiện giữa hai hàng ghế.
“Các con cứ tiếp tục, mẹ không nhìn. Cái này thật sự là vách ngăn nhìn không tới cũng nghe không được.” Tôn Tôn ở phía trước tốt bụng khuyến cáo.
Cố Uyên cùng Từ Du Mạn liếc mắt nhìn nhau, đều cảm giác sâu sắc không còn lời nào để nói. Nói là cách âm, nhưng sao bọn họ còn có thể nghe được Tôn Tôn nói chuyện?
Thật ra, đây là một thiết kế đặc biệt trong xe của Tôn Tôn. Chủ yếu là bà có thể nhìn thấy phía sau, nhưng phía sau không thể nhìn thấy bà, hắc hắc, cái thiết kế này thật tốt. Nhìn thấy vẻ mặt gần như vặn vẹo của hai người phía sau, Tôn Tôn mới biết mình rốt cuộc phạm phải sai lầm gì:
“Được rồi, mẹ nói thật, các con có thể nghe được mẹ bên này, nhưng mẹ không thể nghe thấy các con bên kia, cho nên các con cứ việc yên tâm.”
Cố Uyên cùng Từ Du Mạn lần nữa liếc mắt nhìn nhau, trực tiếp lựa chọn không chú ý đến Tôn Tôn. Hai người không hề có hành động nào quá giới hạn, ngược lại quy củ ngồi chỗ của mình. Hi vọng Tôn Tôn bị hụt rồi.
“Đúng rồi, ông nội Cố vẫn ở trong đại viện sao?” Từ Du Mạn hỏi.
“Ừ. Mọi người muốn ông về ở cùng, nhưng ông không muốn. Ông nội Ngụy cùng ông nội Hàn bọn họ đều không muốn đến ở biệt thự, đều thà rằng ở lại trong viện. Mọi người đành phải sửa chữa đại viện lại một chút, mấy ông nội ở đó, con cháu cũng yên tâm hơn. Nhưng em đã đến rồi, ông nội sẽ về ở nhà anh.”
“Thảo nào em nhìn phòng ốc trong viện đều còn rất mới.” Từ Du Mạn chợt nhớ tới một việc chuyện trọng yếu: “Anh ở Anh không phải vẫn chưa từng trở về chứ?”
“Có trở về.” Cố Uyên thành thật trả lời.
“Vậy sao không sớm tới tìm em?” Từ Du Mạn có chút buồn bực. Nếu như Cố Uyên sớm đến tìm cô, như vậy cô cũng sẽ không cùng Âu Dương Nhất Phàm có cái gì, càng sẽ không yêu đương với Tả Minh. Cô khi ấy cho rằng Cố Uyên vĩnh viễn sẽ không trở lại.
“Trở lại xem em rồi, chỉ là em không biết mà thôi. Khi đó anh còn có việc, không thể gặp em.” Anh có nhiệm vụ trên người, nếu như cùng Mạn Mạn quen biết nhau, sau khi anh rời đi, một mình Mạn Mạn không có ai bảo vệ, nếu như bị người có ý đồ xấu biết, không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa. Hiện tại anh đều làm xong tất cả, không cần trở lại Anh nữa, có thể tiếp tục ở cùng Mạn Mạn, cho nên mới tìm đến cô, ở bên cô.
“Vâng.” Từ Du Mạn cũng không truy hỏi nguyên nhân tới cùng. Chắc chắn anh có chuyện quan trọng không thể nói.
Tôn Tôn nghe thấy lời nói của Cố Uyên mà cảm thấy đau lòng. Khoảng thời gian ở Anh, người khác không biết, nhưng bà luôn biết rằng con trai của bà đến cùng đau khổ cỡ nào. Vì thế bà vẫn cãi nhau với Cố Bác nhưng vẫn đã thua bởi chồng mình. Dù sao đó là phương pháp hữu hiệu nhất rèn luyện năng lực của con trai mình. Hiện tại thì tốt rồi. Không cần chịu nhiều cực khổ như vậy nữa.
Quả nhiên là ở biệt thự lớn. So với biệt thự ở thành phố A còn lớn hơn rất nhiều. Từ Du Mạn cùng Cố Uyên đi vào biệt thự, Cố Bác đã chờ tại phòng khách.
“Cha.”
“Bác Cố.”
Cố Bác không đáp lại, chỉ gật đầu một cái. Từ Du Mạn có chút lúng túng, nhưng không tiện nói gì. Tôn Tôn không bằng lòng, tiến lên nói với ông:
“Vợ của con trai ông chào ông, ông cũng không trả lời, đây là làm gì chứ?”
Cố Bác vẻ mặt bình tĩnh, nhìn Tôn Tôn một chút, sau đó mới lên tiếng: “Vận Tư ngày mai muốn qua chơi.”
Vừa nghe, Tôn Tôn ngây ngẩn cả người. Bà làm sao lại không biết Vận Tư trong miệng Cố Bác là ai:
“Con bé sao lại tới?”<