Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341890

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.

khi dì Tôn nhéo lỗ tai của bác ấy. Nếu không phải là nuông chiều, dì Tôn sao có thể dám không chút kiêng kỵ nhéo lỗ tai của bác ấy như vậy? Đổi lại là người khác, cô tin tưởng, bác Cố nhất định sẽ không khách khí đánh cho đối phương rụng hết răng. Ha ha, gien cưng chiều vợ của nhà họ Cố thật tốt.
Cả đêm không mộng mị. Từ Du Mạn ngủ một giấc thẳng đến trời sáng mới tỉnh lại. Hơn nữa còn là Cố Uyên kêu dậy.
Chương 85.2
Cô mơ mơ màng màng mặc quần áo tử tế, rửa mặt xong, xuống lầu. Tạ Vận Tư đã tới rồi. Hôm nay Tạ Vận Tư không mặc váy ngắn áo thấp cổ màu tím của hôm qua, mà đổi một bộ váy dài màu trắng, nhìn không có vẻ hoạt bát như ngày hôm qua mà lại có chút tươi mát.
“Mạn Mạn, Cố Uyên.” Vừa thấy Từ Du Mạn cùng Cố Uyên đi xuống lầu, Tạ Vận Tư chào hỏi trước.
“Ừ.” Từ Du Mạn chạy đến trước mặt Tạ Vận Tư.
“Vận Tư, sớm như vậy đã tới rồi à, ăn sáng chưa? Tôi đi làm cho cô?” Từ Du Mạn hình như có chút lơ đang mà nói.
Sắc mặt của Tạ Vận Tư có chút thay đổi, nhưng do sự giáo dục của tiểu thư khuê các, cô ta vẫn mỉm cười: “Trước khi tới tôi đã ăn rồi. Cô thì sao? Hình như là mới ngủ dậy?” Tạ Vận Tư không chịu yếu thế nói.
“Đúng vậy, tối hôm qua mệt chết đi được, cho nên hôm nay mới ngủ nhiều hơn một chút, dì Tôn sẽ không để ý, phải không dì?”
“Dĩ nhiên là không.” Tôn Tôn ở trong lòng đã dựng một ngón tay cái lên cho Từ Du Mạn. Bé Mạn có khí thế, lợi hại, là một nhân vật mạnh mẽ.
“Các con quen nhau à?” Tôn Tôn xoa dịu bầu không khí giương cung bạt kiếm kia.
“Đúng vậy ạ, bọn con quen biết ở trên máy bay.” Tạ Vận Tư trả lời.
“A. Các con đã biết nhau rồi thì tán gẫu đi, dì vào phòng bếp nấu bữa sáng cho Mạn Mạn.” Tôn Tôn nói xong liền đi vào phòng bếp.
Cố Uyên cùng Từ Du Mạn không chút khách khí ngồi trên ghế sa-lon, “Cô Tạ, cô cũng biết Mạn Mạn là bạn gái của tôi, cho nên mong cô…”
“Mong tôi bỏ qua hôn ước giữa chúng ta sao? Anh xem tôi thành cái gì? Không cần liền một cước đá văng đi?” Tạ Vận Tư đột nhiên tâm tình có chút kích động. Vốn cô cũng nghe nói Cố Uyên đã có bạn gái, đã chuẩn bị tốt để đuổi đi cô bạn gái bên cạnh anh, nhưng cô cũng không biết mình nên làm thế nào nữa.
“Thật xin lỗi. Có điều cũng không thể nói là một cước đá văng đi. Ngoại trừ lời giao ước ngoài miệng giữa cha tôi và ông nội của cô, giữa chúng ta hình như cũng không có gì.” Cố Uyên lạnh lùng nói.
“Nhưng giữa chúng ta có hôn ước, không phải sao?”
“Hôn ước thì tính là gì? Cô Tạ đừng bảo rằng cô đã yêu người chỉ mới gặp mặt một lần là tôi đây, hơn nữa khi đó cô Tạ chỉ mới chín tuổi, còn nhỏ như vậy thì biết cái gì là yêu chứ.” Cố Uyên hoàn toàn quên mất khi đó Từ Du Mạn mới chỉ có 7 tuổi. Trẻ con dạo này đều là trưởng thành sớm như vậy đấy.
“Tôi…”
“Ở trên máy bay cô Tạ không phải cũng không nhận ra tôi sao? Người mình yêu không thể nào không nhận ra chứ?” Cố Uyên lại già mồm át lẽ phải rồi. Trước khi nói, anh cũng không cân nhắc qua chuyện giữa anh và Từ Du Mạn. Lúc đầu Từ Du Mạn không phải cũng không nhận ra anh đó thôi.
“Tôi…” Tạ Vận Tư muốn nói chuyện, lại bị Cố Uyên không khách khí chút nào ngắt lời.
“Nếu không yêu, hôn ước giữa chúng ta không cần nữa, sẽ không có kết quả tốt đẹp gì. Hai người không yêu nhau sao có thể ở chung một chỗ chứ?”
Ba câu, Tạ Vận Tư á khẩu không trả lời được. Nếu như Tạ Vận Tư biết chuyện trước kia giữa Từ Du Mạn và Cố Uyên, và cả chuyện sau này khi gặp lại Từ Du Mạn vẫn không nhận ra anh thì sẽ không bị những lời nói của anh làm cho nói không ra lời.
“Hôn ước trước sau vẫn là có thật.”
“Chúng tôi có thể nuốt lời. Cô biết nguyên nhân mà hôn ước định ra chứ? Cô dám nói không phải ông cụ Tạ tính kế ba tôi?” Cố ý dùng phép khích tướng khiến ba anh đồng ý tranh tài, sau khi thắng thì nói ra điều kiện này.
“Tôi có thể buông tha, nhưng ông nội của tôi nói một không hai. Có thể thuyết phục được ông nội tôi, coi như các người thắng.” Ai nói cô không yêu? Nếu không tại sao sau nhiều năm như vậy mà nhìn thấy Cố Uyên lại cảm thấy quen thuộc. Nếu không, lúc trước cũng sẽ không nhờ ông nội bày ra vụ đánh cuộc này. Bây giờ nói lời này, cũng coi như là nỗ lực cuối cùng của mình.
“Ta đi.” Ông cụ Cố chợt nói, ngoài dự đoán của mọi người
“Sau khi ông trở về, chúng ta tiếp tục.” Nói xong, ông cụ Cố liền đi ra ngoài, mở cửa ngồi vào trong chiếc xe hơi cũ kỹ rồi rời đi.
“Không cần lo lắng, ông nội nhất định có thể giải quyết.” Cố Uyên an ủi nói.
Tạ Vận Tư cảm giác chính mình ở chỗ này nhìn Cố Uyên cùng Từ Du Mạn ngọt ngọt ngào ngào thật sự quá giày vò, cô có thể tiếp tục bình tĩnh xem tiếp, như vậy chính là đánh giá cao cô rồi. Cho nên ông cụ Cố vừa rời đi, cô cũng đứng dậy:
“Tôi cũng rời đi trước. Bác Cố, có thời gian mời bác đến nhà cháu chơi.”
“Được.” Cố Bác lên tiếng. Nhưng trong lòng nghĩ rằng đến chơi rồi ông nội của cô lại muốn tính kế tôi cái gì sao? Đánh chết cũng không đi. Chính là năm đó bị trúng kế định ra hôn ước này, làm cho bà xã một thời gian thật dài không cho ông ngủ trong phòng ngủ. Tạ Vận Tư đi rồi, Tôn Tôn bê cơm chiên trứng