Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.
br>“Vợ tới nhà chồng thăm một chút, bình thường mà.”
Từ Du Mạn có chút chán nản. Mình rõ ràng cố gắng như vậy, vẫn không có được một lời khen của Cố Bác. Hiện tại ông còn ngay trước mặt cô nói Tạ Vận Tư mới là con dâu của nhà họ Cố bọn họ, đặt cô ở chỗ nào chứ?
Cố Uyên đang muốn nói chuyện, còn chưa kịp nói, chỉ nghe thấy thanh âm trung khí mười phần ở cửa: “Ai nói Tạ Vận Tư là con dâu của nhà họ Cố? Ta còn chưa thừa nhận đâu.”
“Cha, con đã lập hôn ước với nhà họ Tạ rồi.” Chính là vì vậy, ông không thể nói mà không giữ lời. Nếu không, cô bé Từ Du Mạn cũng rất tốt.
“Đó là cha quyết định thì thì cha cưới đi.” Cố Uyên mạnh miệng nói. Anh đã sớm bất mãn việc Cố Bác không có sự đồng ý của anh, hơn nữa còn là lúc anh còn rất nhỏ thì định hôn ước cho anh. Hiện tại có ông nội chống đỡ, anh chính là sức mạnh tràn đầy.
Thì ra là nguyên nhân này
“Cái thằng nhóc hư hỏng này, học được cãi nhau với ba mày rồi.” Cố Bác tức giận đến dựng râu trợn mắt .
“Ha ha, vẫn là cháu của ông nói thật hay. Anh định hôn ước, thì anh cưới là được.” Ông cụ Cố một chút thể diện cũng không giữ cho con trai.
“Vậy cũng không được.” Tôn Tôn kêu lên. Bảo Cố Bác cưới, vậy bà làm thế nào?
“Vậy thì để cho tiểu Uyên cưới?” Cố Bác thấy Tôn Tôn không đồng ý, mong đợi nhìn Tôn Tôn. Nhưng Tôn Tôn vẫn kiên trì.
“Anh không được cưới, nhưng con trai cũng không thể cưới. Anh muốn con trai của chúng ta làm một kẻ phụ tình, vứt bỏ bé Mạn sao? Lúc trước anh cầu hôn em chính là nói nhà họ Cố không có một người đàn ông nào là kẻ phụ tình, vứt bỏ phụ nữ.”
“Con có biết một chút ạ.” Từ Du Mạn khiêm tốn nói. Cha của cô là hoạ sĩ nghèo, từ nhỏ đã dạy cô vẽ tranh. Người khác không biết, tài đánh cờ của cha cô cũng rất tốt. Mặc dù cô học chưa được bao nhiêu thì cha đã qua đời. Nhưng đại khái vẫn biết.
“Tới đây đánh cờ với ông.” Ông cụ Cố ra lệnh một tiếng, ai dám không nghe? Tôn Tôn cũng không mắng Cố Bác nữa, ông cụ Cố đánh cờ, bà không dám quấy rầy. Tôn Tôn không biết chơi cờ, chạy vào phòng bếp pha trà cho bọn họ. Cố Bác cùng Cố Uyên biết, hai người an vị ở bên cạnh, yên tĩnh xem đánh cờ.
Ông cụ Cố mỗi lần hạ xuống một quân cờ, đều phát ra âm thanh, khí thế khổng lồ. Trái lại Từ Du Mạn đều nhẹ nhàng đặt xuống, không làm tung lên chút bụi nào. Như vậy xem ra, Từ Du Mạn rơi lại phía sau ông cụ Cố không phải một chút xíu.
Càng về sau tốc độ đánh cờ của ông cụ Cố càng lúc càng chậm. Tốc độ thả cờ của Từ Du Mạn cũng càng lúc càng chậm. Cố Bác cùng Cố Uyên ở một bên xem cũng rất hồi hộp.
Trong lúc đó, Cố Bác cũng quan sát kỹ Từ Du Mạn. Không ngờ kỳ nghệ của cô bé lại tốt như vậy, có thể cùng ông cụ chơi cờ lâu như vậy mà chưa thua. Cố Uyên nhìn Từ Du Mạn trong lòng chính là nghĩ Mạn Mạn thật là một bảo vật. Anh nhặt được bảo vật.
Cuối cùng Từ Du Mạn vẫn thua. Nhưng ông cụ Cố lại sảng khoái cười: “Không tệ không tệ, tiếp tục.” Thật lâu rồi chưa gặp phải một đối thủ thú vị như vậy, sảng khoái hơn so với đánh cờ cùng lão Hàn tiểu Ngụy. Lão Hàn tiểu Ngụy xuống chơi cờ, phương thức đánh cờ đều không thay đổi, không có chút ý mới. Nhưng thủ pháp đánh cờ của cô bé này, ông chưa từng gặp qua, rất mới lạ.
Ông cụ Cố càng chơi càng có tinh thần, Từ Du Mạn cũng vậy. Lúc đánh cờ đều muốn toàn tâm toàn ý đặt vào bàn cờ, hết sức chăm chú, hơn nữa đây còn là chuyện vô cùng mệt óc, cô mặc dù mệt, nhưng tuyệt không muốn ngủ. Tôn Tôn đã đi ngủ rồi, phòng khách chỉ còn lại Cố Uyên, Cố Bác còn có Từ Du Mạn cùng ông cụ Cố.
Một ngày này căn bản chưa được nghỉ ngơi, người khác không đau lòng, nhưng Cố Uyên đau lòng. Rốt cuộc nhìn thấy một ván kết thúc, ngay trước khi ông cụ Cố nói chơi thêm ván nữa, Cố Uyên đã giành cơ hội trước : “Ông nội, Mạn Mạn mệt rồi, chúng cháu đi nghỉ trước nhé.”
Ông cụ Cố cười nói: “Đứa nhỏ này, ông nội là người không có chừng mực thế sao? Vốn định chơi đây là ván cuối cùng rồi. Đi đi, nghỉ ngơi đi thôi. Ngày mai chơi tiếp.”
Cố Uyên không nói gì, nhưng trong lòng chính là nghĩ đúng vậy, không sai, ông chính là người không có chừng mực như vậy. Đã nói bao nhiêu lần một ván cuối cùng rồi, nhưng bây giờ cũng vẫn là ván cuối cùng. Bây giờ cũng đã 12 giờ rồi.
Tôn Tôn trước khi đi ngủ đã giúp Cố Uyên thu dọn phòng rồi. Nhưng không dọn dẹp một phòng cho Từ Du Mạn.
“Em thu dọn một chút là được.” Từ Du Mạn nói.
Cố Uyên không để cho cô thật sự đi dọn phòng dành cho khách: “Không cần, ý của mẹ, em còn chưa biết sao? Ngủ chung đi.”
“Như vậy không tốt đâu. Ngộ nhỡ bọn họ nghĩ em là cô gái tùy tiện thì làm thế nào?”
“Sẽ không đâu. Dù sao cũng sẽ cưới em mà. Được rồi, đi tắm đi.” Cố Uyên đưa áo ngủ lên. Xem ra mẹ đã chuẩn bị đầy đủ cả, ngay cả áo ngủ của Mạn Mạn cũng chuẩn bị luôn.
Từ Du Mạn chậm chạp đi vào phòng tắm. Dì Tôn thật sự rất cởi mở. Từ Du Mạn cũng không biết, bác Cố là người đàn ông nghiêm túc như vậy, làm sao có thể cùng dì Tôn ở bên nhau? Hơn nữa tình cảm của bọn họ còn tốt như vậy. Cô không bỏ lỡ ánh mắt nuông chiều và nhu tình của bác Cố