Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.
ra ngoài, nhìn phòng khách:
“Đi rồi sao?”
“Đi rồi.”
Ban ngày ông cụ Cố vẫn chưa trở về, buổi tối đám anh em của Cố Uyên muốn mời cơm Từ Du Mạn. Nói rõ là mời cơm Từ Du Mạn, mà không phải Cố Uyên. Nguyên nhân chính là vì muốn xem dáng vẻ của Từ Du Mạn thế nào, lại có thể khiến Cố Uyên tâm tâm niệm niệm nhiều năm như vậy. Bởi vì thời gian Cố Uyên ở nước ngoài đã nhờ một người trong số họ giúp để ý tới cô cho nên họ đều biết cô.
Hẹn đến Thanh Thủy Bích Hà gặp mặt. Từ Du Mạn cũng không biết Thanh Thủy Bích Hà là nơi nào, qua lời giải thích của anh mới biết Thanh Thủy Bích Hà là một quán trà nghệ, cũng là quán trà nghệ được hoan nghênh nhất ở Bắc Kinh. Người đến đây, toàn bộ đều là nhân vật có máu mặt, hơn nữa chủ của quán trà nghệ này còn là một phụ nữ, người khác gọi là đệ nhất mỹ nữ của Bắc Kinh, Bạch Quân Hoài.
Từ Du Mạn nghe được Cố Uyên kể chuyện của Bạch Quân Hoài, đã cảm thấy người này là một phụ nữ rất giỏi giang, trong lòng cũng muốn trở thành một người phụ nữ giống như Bạch Quân Hoài. Dĩ nhiên, lúc anh nói với cô, giọng điệu bình thản, giống như đang nói chuyện phiếm, hơn nữa trong ánh mắt không hề có một chút ý tứ gì khác, điều cô có thể thấy cũng chỉ sự tán thưởng trong mắt anh. Một người phụ nữ như vậy, ngay cả cô cũng không tự chủ được muốn trở thành một người phụ nữ như vậy, sao có thể không được người ta tán thưởng chứ? Từ Du Mạn ở trong lòng tha thứ cho suy nghĩ nhỏ này của anh.
Xa xa Từ Du Mạn đã nhìn thấy hình dáng của Thanh Thủy Bích Hà. Thanh Thủy Bích Hà quả nhiên quán cũng như tên, trong trẻo dịu dàng, giống như hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Một nơi ngựa xe như nước, phồn hoa rực rỡ như vậy, biển hiệu của những quán khác là đèn nê-ông, Ngũ Quang Thập Sắc gì đó, dù là giữa ban ngày cũng mở cửa, cũng chỉ có ở quán Thanh Thủy Bích Hà này biển hiệu bằng gỗ, phía trên điểm xuyết một ít vật trang trí nho nhỏ, vẽ chút hoa sen, bốn chữ Thanh Thủy Bích Hà như nở hoa trên khối gỗ thô kia.
Thanh nhã, thản nhiên, tươi đẹp, Từ Du Mạn tìm không ra tính từ tốt hơn để hình dung. Phía trước của quán cũng là phong cách phục cổ, nhà gỗ giống nhau. Đơn giản, hào phóng.
Từ Du Mạn theo Cố Uyên tiến vào, đã nghe đến một mùi thơm ngát xông vào mũi. Từ Du Mạn cẩn thận ngửi một chút, mùi thơm này hẳn là hương hoa lài. Thanh đạm làm cho lòng người vui vẻ thoải mái. Nhưng bên trong cũng không thấy hoa lài. Từ Du Mạn đang suy nghĩ không ra, mùi thơm này không phải thuốc làm trong lành không khí bình thường có thể sánh ngang.
Thảo nào nhiều người như vậy thích đến nơi đây. Hướng về phía đồ trang trí ở chỗ này, loại lịch sự tao nhã này cũng có thể hấp dẫn không ít người. Dù là trà không ngon, khách cũng sẽ không ít, xem ra Bắc Kinh này, người học làm sang không phải ít. Từ Du Mạn nhìn đám người lục tục ra vào.
“Các anh rất biết hưởng thụ.” Từ Du Mạn quan sát bốn phía, không khỏi nói ra.
Anh em
“Ha ha, anh rất ít khi về. Mỗi lần về bọn họ đều hẹn ở chỗ này.” Còn không phải là thằng nhóc Phùng Chinh sao, nghe nói cậu ta thích Bạch Quân Hoài.
“Vâng.” Từ Du Mạn vẫn cảm thấy có chút không hợp. Theo như Cố Uyên nói, những người họ sắp gặp hôm nay đều là đám anh em trước kia khi còn bé ở chung trong đại viện, không cần đoán, đều là sinh ra trong gia đình quân nhân. Như vậy, những người đàn ông khí chất quân nhân lại ở cái chốn hưởng lạc nhu tình như nước này, hẳn là không hợp lắm.
Tiến vào trong phòng, Từ Du Mạn mới phát hiện bên trong phòng còn có khoảng trời riêng. Nhưng cô căn bản chưa kịp nhìn xem căn phòng rộng cỡ nào, bởi vì bốn người đàn ông trong phòng đều đang ngồi ngay ngắn. Hơn nữa toàn bộ đều dùng ánh mắt như đang nhìn quốc bảo gấu trúc để nhìn cô.
“Đây là vị hôn thê của tôi, Từ Du Mạn, các cậu không được nhìn Mạn Mạn như vậy, cô ấy bị mọi người hù sợ rồi.” Cố Uyên cười nói.
“Xem đi, đây chính là anh em. Quả nhiên, thấy sắc quên nghĩa.” Một người đàn ông vóc dáng cường tráng, khuôn mặt bình thường, nhưng khí chất phi phàm vững bước đi tới: “Chị ba, em tên là Phùng Chinh.”
Hiện tại tất cả mọi người đã biết nhau, chỉ nghe Phùng Chinh la hét:
“Không tới ngồi đi? Quân Hoài vẫn đang pha trà.”
Còn có hai cái ghế mây, vừa nhìn liền biết là chuẩn bị cho Cố Uyên và Từ Du Mạn. Cô ngồi xuống cái ghế mây ở ngoài rìa.
“Anh em các anh thật lâu chưa gặp mặt rồi.” Từ Du Mạn thấy Cố Uyên thắc mắc thì trả lời. Vừa nói như thế, anh liền hiểu. Cô là để cho bọn họ có không gian ôn chuyện thoải mái.
“Hôm nay em là nhân vật chính.” Cố Uyên cười nhẹ nói. Từ Du Mạn ngoan ngoãn trở về vị trí chính giữa.
Còn chưa lên tiếng, cửa bị nhẹ nhàng gõ lên. Từ âm thanh này, không khó nghe ra người gõ cửa chính là một phụ nữ dịu dàng, “Là tôi.”
Từ Du Mạn đoán là một phụ nữ, nghe thanh âm dịu dàng, ung dung như mưa phùn này, trái tim cũng không khỏi mềm nhũn, cả người tê dại. Cô liếc mắt nhìn Cố Uyên bên cạnh, phát hiện không có gì khác thường, lại nhìn thấy Phùng Chinh không che giấu sự si mê, sự tác động này thật sự