Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

theo bóng dáng đang khuất dần ngoài cửa.
Một buổi sáng sớm giống như bốn năm về trước!
“Siêu Việt? Em không sao chứ?”
Anh nắm chặt điện thoại trong tay, vò điện thoại phát ra những tiếng nứt vỡ. “Không sao…”
Cánh cửa nặng nề lại một lần nữa lặng lẽ khép lại phía sau lưng, lại là một buổi sáng trong lành với trời cao mây trắng, lại là dãy hành lang trống trải này…
Tình cảnh này, lại lặp lại đúng với bối cảnh của bốn năm về trước.
Điều không giống duy nhất, đó là, bốn năm trước, Mộc Mộc còn có thể ôm ấp hy vọng hão huyền, khuyên nhủ bản thân mình chờ đợi, kiên trì, còn hôm nay, ngay cả hy vọng đó, cô cũng không có nữa rồi, điều duy nhất cô có thể làm được là dồn ép bản thân mình từ bỏ..
Không nhớ rõ rằng ai đã từng nói, tình yêu không có kết thúc, chỉ có từ bỏ! Chỉ cần bạn kiên trì, không từ bỏ, tình yêu sẽ không kêt thúc! Sau mùa đông giá lạnh, hoa mai sẽ nở rộ.
Giờ đậy, cô muốn nói với người đó rằng, có một số tình yêu, cần phải biết từ bỏ! Cứ khư khư giữ chặt lấy tình yêu vốn không thuộc về bản thân mình, chỉ có thể khiến hai người đều cảm thấy mệt mỏi.
Nhưng, từ bỏ, nghĩ thì rất dễ, khi thực hiện lại khó vô cùng.
Giờ phút này đây, trên cơ thể cô còn lưu giữ mùi hương nồng đậm của anh, cả những vết thâm tím khắp nơi mà anh lưu lại, còn nữa, cả cảm giác nhói đau tận nơi sâu thẳm giữa hai bắp đùi…
Cô thật sự ki nỡ rời xa anh, dù không thể ôm anh, cảm nhận sự ấm áp trong lòng bàn tay anh, cô vẫn muốn được nhìn anh cười thêm một lần nữa, xem anh có tự oán trách hay ăn năn hối hận không…
Cô vịn tay vào tường, cố gắng ngẩng đầu lên, không để nước mắt rơi xuống, hết lần này tới lần khác tự nói với bản thân mình: Tô Mộc Mộc, mi có thể đứng vững, thế giới này còn nỗi đau khổ nào mà mi không gánh chịu được đâu!
Cuối cùng, lấy hết dũng khí, cô chuẩn bọ ra đi, căn phòng cô vừa bước vào bỗng vang lên tiếng bước chân, càng lúc càng gần.
Mộc Mộc vô cùng kinh ngạc, hoang mang chạy tới góc khuất cạnh cầu thang, quay lưng về phía tường, bịt chặt miệng lại, cũng không dám hít thở.
Buổi sáng sớm yên tĩnh, một tiếng động khe khẽ cũng không qua được thính giác nhạy cảm của cô.
Cô nghe thấy tiếng lách cách của khóa cửa, nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp của anh, cũng nghe thấy tiếng ấn nút vào cầu thang máy một cách đầy mệt mỏi buồn bực, từng tiếng từng tiếng một, cho tới khi tiếng “tinh tang” vang lên, cửa thang máy mở ra, rồi lại khép lại, thế giới lại khôi phục lại sự yên tĩnh…
Trái tim giống như vừa bị một lưỡi dao cắt gọn, Mộc Mộc không thể đứng vững được nữa, phần lưng dựa vào tường cứ dần tụt xuống, cô đưa tay lê ôm miệng, ngồi thụp xuống, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Sau khi Trác Siêu Việt đuổi theo ra ngoài, không quay lại nữa, cô không biết anh đã tìm cô bao lâu, đã tìm cô ở bao nhiêu nơi. Cô cứ trốn mãi trong góc tường ẩm ướt, lén lút một mình, khóc cho đến khi không còn sức lực nữa, nước mắt vẫn không ngừng trào ra. Cô không xứng đáng, ngoài hai đêm cuồng nhiệt tuyệt vọng, cô chưa từng mang lại cho anh thứ gì, không đáng để anh phải vấn vương thương nhớ suốt bốn năm, càng không đáng để anh phải phản bội lại người thân yêu nhất của mình.
Không biết bao lâu sau, sắc trời đã chuyển sang màu đen, cô tin rằng Trác Siêu Việt sẽ không đi tìm cô nữa, mới lê đôi chân tê mỏi, từng bước từng bước đi xuống cầu thang.
Bước xuống hết bậc thang cuối cùng, cô đứng ở lối lên cầu thang lo lắng nhìn khắp đại sảnh hồi lâu, chắc chắn rằng không có bóng dáng của Trác Siêu Việt, mới lo lắng đi ra ngoài, nhưng khi đi khỏi Long Cung, cô bỗng nhiên cảm thấy thất vọng, quay đầu lại nhìn không biết bao nhiêu lần, mong mỏi tìm thấy anh trong đám đông lộng xộn. Đáng tiếc, anh đã đi rồi…
Gió tháng Chín đìu hiu giá lạnh, Mộc Mộc ôm lấy cơ thể đang run rẩy, đứng trên con phố xa lạ, không nhìn rõ được phương hướng.
Cô chỉ có thể đi men theo con phố khi đến đây, đi ngang qua một hiệu thuốc, bỗng nhiên nhớ ra mấy ngày nay là ngày không an toàn, ngộ nhỡ cô magn trong mình đứa con của anh… Nghĩ tới khả năng này, cô vô thức xoa xoa phần bụng dưới, cô có thể sinh cho anh một đứa con không?
Không, không được! Cô không thể để đứa con của mình đến với thế giới này mà không biết bố đẻ của nó là ai! Cô không thể để bi kịch của cô lại tái diễn thêm một lần nữa.
Dằn lòng mình, bước vào trong hiệu thuốc, dưới ánh mắt khác lạ của người phụ nữ mặc áo blouse trắng, Mộc Mộc run rẩy mở miệng: “Tôi muốn mua một loại thuốc tránh thai… À, chuyện là hôm qua tôi và anh ấy đã gần gũi nhau…”
Người phụ nữ lạnh lùng liếc cô một cái, ghi phiếu: “Mười sáu đồng rưỡi!”
Cô run rẩy lấy tiền, trả tiền thuốc, run rẩy cầm gói thuốc mà người phụ nữ kia vừa ném lên trên tủ thuốc, nắm chặt lại trong lòng bàn tay.
Bước ra khỏi hiệu thuốc, cô lôi tờ hướng dẫn sử dụng ra đọc, mãi một lúc lâu mới nhìn rõ dòng chữ tren đó: Thuốc tránh thai khẩn cấp dành cho phụ nữ… Dạng viên, trong vòng hai mươi giờ sau khi sinh hoạt uống viên thứ nhất, cách mười hai tiếng sau uống viên thứ hai.
Có người đi ngang qua, liếc nhìn gói