Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.
trong doanh trại à? Tối nay có về không?”
“Có việc gì không?” Anh khó nhọc mở miệng.
“Có chút việc, muốn nói chuyện với anh.”
Xe vừa tới ngã ba, một đường đi về phía doanh trại, một đường đi về phía bệnh viện Lục quân, Trác Siêu Nhiên vỗ vỗ vào vai người lính cảnh vệ, chỉ chỉ vào vệ đường, có ý muốn bảo anh ta dừng xe lại một chút.
“Em vẫn đang ở bệnh viện sao?” Trác Siêu Nhiên hỏi.
“Ừm.”
“Có phải em muốn nói với anh về chuyện của Mộc Mộc?”
Đầu dây bên kia yên lặng trong giây lát, “Xin lỗi, em…”
“Em không cần phải nói những điều đó với anh, bọn anh đã chia tay nhau rồi, anh và cô ấy không còn mối quan hệ gì nữa!”
“Em…”
“Thời gian này, việc trong doanh trại rất nhiều, tạm thời anh sẽ không về nhà. Chuyện của em, em tự xem xét rồi làm nhé!” Nói xong, Trác Siêu Nhiên không để anh có cơ hội nói tiếp, ấn phím tắt cuộc gọi.
Điện thoại vừa cúp máy, tiếng nhạc chuông điện thoại lại tiếp tục vang lên, hai chữ “Siêu Việt” quen thuộc nhất xuất hiện trên màn hình, khi tỏ khi mờ.
Trác Siêu Nhiên chần chừ không nghe máy, bởi vì anh biết Trác Siêu Việt muốn nói gì. Cậu ấy muốn giải thích về sự bất đắc dĩ của mình, hy vọng nhận được sự tha thứ từ anh. Sự việc đã đến nước này, nói những điều đó chỉ càng khiến đối phương cảm thấy khó chịu đựng hơn, nếu đã không thay đổi được sự thật, cũng không bù đắp được vết rạn nứt đã xuất hiện, vậy thì lời xin lỗi còn có ý nghĩa gì?
Tiếng chuông điện thoại cứ vang lên đầy giục giã, dường như đối phương đang có chuyện rất quan trọng muốn nói, Trác Siêu Nhiên cuối cùng đã có chút mềm lòng, ấn nút nghe, đáng tiếc đầu dây bên kia đã cúp máy rồi.
Một chiếc xe phóng với tốc độ chóng mặt lướt qua cửa xe, một luồng ánh sáng chói mắt quét qua khuôn mặt của Trác Siêu Nhiên, ánh sáng chớp nhoáng chiếu rọi đến nỗi đáy mắt anh đỏ hoe.
Thấy vị trung đoàn trưởng đang mệt mỏi dựa người vào thành ghế, nắm chặt điện thoại di động trong tay, lặng yên không nói gì, anh chàng cảnh vệ mẫu mực đương nhiên không dám nhiều lời, cứ cho xe dừng lại ở trục đường chính, không dám bỏ ra ngoài, cũng không dám tắt đèn, ngay cả điện thoại di động đang rung lên dữ dội trong túi cũng không dám nghe, chỉ có thể nín thở tập trung nghe mệnh lệnh.
“Có thuốc không?” Trác Siêu Nhiên cuối cùng cũng lên tiếng.
Nhân viên cảnh vệ không nói gì, lập tức mở cửa bước xuống xe, cơ thể khỏe mạnh, nhanh nhẹn lao thẳng về phía cửa hàng tạp hóa cách đó không xa. Không lâu sau liền cầm theo một cây thuốc về, cung kính bóc vỏ, đồng thời mở chiếc bật lửa mới mua về, chuẩn bị châm lửa bất cứ lúc nào.
“Không cần, để tôi tự làm.” Trác Siêu Nhiên đón lấy chiếc bật lửa trong tay cậu ấy. Mặc dù cậu nhân viên cảnh vệ đã đi theo anh từ rất lâu, vô cùng biết việc, nhưng anh vẫn không quen được kiểu phục vụ không phân biệt chuyện lớn chuyện nhỏ này.
“Trung đoàn trưởng…” Khuôn mặt của nhân viên cảnh vệ hết sức khó xử, dường như muốn nói gì đó, nhưng không biết nên mở lời như thế nào.
Trác Siêu Nhiên đoán được cậu ấy muốn nói gì, trực tiếp mệnh lệnh: “Về sư bộ thôi.”
“Rõ.”
Trác Siêu Nhiên châm điếu thuốc, hít một hơi thật sâu.
Rất lâu rồi chưa hút thuốc, chất nicotine đậm đặc lại một lần nữa hít vào trong hốc mũi, vấn vương trong hệ thống hô hấp, giống như bạn cũ lâu ngày không gặp, được gặp gỡ nhau trong một đêm tối cô đơn, không thể kể hết được nỗi buồn thương.
Xe lao về phía doanh trại, tốc độ xe chạy rất chậm, cơn gió nhẹ cuốn theo những tàn lửa nhỏ xíu, bay ra ngoài cửa xe.
Đã mấy lần Trác Siêu Nhiên cầm điện thoại trên tay, rồi lại đặt xuống, buồn bực tựa người vào lưng ghế, hút hết điếu thuốc này tới điếu thuốc khác.
Cổng lớn tường cao thâm trầm của sư bộ đã sừng sững hiện ra trong đêm đen, chỉ dựa vào chút ánh sáng yếu ớt phát ra từ vọng gác đêm mới miễn cưỡng nhìn thấy được rõ.
Xe của Trác Siêu Nhiên lăn bánh tới trước cổng lớn, nhân viên canh gác thực hiện một tư thế chào đúng theo tiêu chuẩn của nhà binh, thanh barie chắn trước cổng từ từ được nâng lên.
Đèn xe được chuyển từ chế độ đèn pha sang đèn cốt, ánh sáng vàng nhạt quét lên một bóng người đang đứng bên bức tường cao cạnh cổng sắt. người đó vốn dĩ đang thất thần nhìn về phía binh sĩ đứng nghiêm bồng súng trên vọng gác, cảm nhận được có đèn xe chiếu lại gần, bèn rầu rĩ quay người lại, khuôn mặt với những đường nét rõ ràng giống hệt với anh, chỉ có điều nụ cười có vài phần ranh mãnh hơn…
“Dừng xe.” Trác Siêu Nhiên vội nói.
Nhân viên cảnh vệ vội vàng phanh gấp, tiêng phanh xe vang lên chói ta, Trác Siêu Nhiên mở cửa, xuống xe, kinh ngạc nhìn Trác nhị thiếu gia đã bốn năm không đặt chân tới doanh trại.
“Siêu Việt? Sao em lại ở đây?”
Trác Siêu Việt không trả lời, liếc nhìn nhân viên cảnh vệ đang ngồi ở vị trí ghế lái, nhân viên cảnh vệ dường như đã hiểu ra điều gì đó, cho xe chạy vào trong sư bộ.
Trác Siêu Nhiên lập tức hiểu ra, mỉm cười giễu cợt, “Ồ, suýt nữa thì anh quên mất, trước đây cậu ấy với em… Xem ra anh cũng cần phải thay nhân viên cảnh vệ rồi.”
Ngữ khí thể hiện rõ vẻ không vui và tr