Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
ách móc, Trác nhị thiếu gia nhếch mép, “Anh, em biết anh trách em, em cũng không muốn như vậy, em…”
“Em không cần phải nói gì cả, anh biết em muốn nói gì.” Trác Siêu Nhiên vứt điếu thuốc còn lại trên tay xuống đất, lấy chân di di, giọng nói còn lạnh lùng hơn cả gió thu: “Em muốn nói với anh, em thích cô ấy từ lâu rồi, cô ấy đã cắn một vết sẹo trên vai em rồi biến mất, em đã tìm cô ấy suốt bốn năm qua, vì cô ấy mà học khẩu hình, em không ngờ rằng khi gặp lại cô ấy, cô ấy đã là bạn gái của anh… Vì anh, vì giữ chút lòng tự trọng cho anh, nên dù em biết rõ rằng trong lòng cô ấy chỉ có em, cô ấy ở bên anh là vì tưởng nhầm anh là em, nhưng em vẫn giấu anh, biến anh thành một kẻ đui mù.”
Trác Siêu Việt cúi đầu nhìn điếu thuốc lá bị giẫm bẹp trên mặt đất, hồi lâu mới lên tiếng: “Chẳng phải anh đã cai thuốc rồi sao?”
“Có một số thứ… một khi đã nghiện, rất khó dứt bỏ.”
“Tâm trạng không tốt có thể dùng cách khác để phát tiết, ví dụ đánh cho em một trận. đừng hút thuốc, phổi của anh không tốt…”
Những lời nói quan tâm, mỗi chữ đều nóng bỏng như lửa.
Đây chính là Trác Siêu Việt, cho dù đêm đen giá lạnh như thế nào, anh vẫn có thể khiến người ta cảm nhận được sự ấm áp và sáng tỏ của ngọn lửa.
Trác Siêu Nhiên thở dài, giọng nói không còn quá lạnh lùng nữa, “Siêu Việt, chúng ta từ nhỏ cùng nhau đi học, cùng nhua thi vào trường quân sự, cùng vào bộ đội đặc chủng, cùng được điều tới sư bộ… Gió mưa bão tố, chúng ta đều cùng nhau trải qua, anh luôn nghĩ rằng tất cả mọi người đều có thể phản bội anh, trừ em.”
“Em cũng nghĩ rằng em không thể lừa dối anh.” Trác Siêu Việt mỉm cười chua chát, anh sao có thể ngờ rằng, bản thân mình lại có thể vì một người con gái…
Anh còn nhớ, khi còn trong quân ngũ, có một chiến hữu thường xuyên nói một câu như thế này: “Vì anh em, ta có thể cắm hai lưỡi dao bên sườn1, vì phụ nữ, ta lại đâm cho anh em hai lưỡi dao.”
(1: ý nói dũng cảm, không sợ chết.”
Hồi đó anh luôn tỏ ra coi khinh người ta, giờ đây khi nghĩ lại, câu nói này thật sự là lời giải thích tốt nhất đối với anh.
“Chẳng phải chỉ vì một người phụ nữ thôi sao? Em muốn có cô ấy, có thể nói rõ với anh, anh tuyệt đối sẽ không tranh giành với em, tại sao lại dùng cách này? Em biết rõ rằng anh căm hận nhất là bị người khác lừa dối mà?”
“Em cũng biết là anh không tranh giành với em, từ nhỏ tới lớn, bất cứ thứ gì anh cũng đều nhường em… Nhưng ngày nào cũng thấy em và cô ấy ở bên nhau, anh anh em em, ngọt ngào tình cảm, lẽ nào anh không cảm thấy khó chịu dù chỉ một chút?”
“Điều đó cũng còn tốt hơn việc anh tận mắt nhìn thấy hai người đã giấu anh…” Trác Siêu Nhiên chất vấn một cách đầy phẫn nộ: “Khi em ôm cô ấy, rốt cuộc đang nghĩ tới điều gì? Em đã bao giờ thử nghĩ xem cô ấy là ai chưa?”
“Rồi!” Khuôn mặt Trác Siêu Việt lộ rõ vẻ chân thật. “Em biết cô ấy là người phụ nữ của anh, nhưng em… không ngờ anh có thể nhìn thấy.”
“Mày!” Dù có quy tắc nề nếp tốt đến mấy, cũng không thể nào kìm nén được ngọn lửa giận dữ đang bùng phát tận đáy lòng, Trác Siêu Nhiên nhằm lúc đối phương không ngờ tới, đấm một cú thật mạnh vào phía bụng dưới của Trác Siêu Việt.
Trác Siêu Việt đau đến nỗi cúi gập người xuống, khó nhọc ho lên vài tiếng, mới thở dốc ra được, “Em nghĩ rằng anh ít nhất cũng phải dùng tám phần sức mạnh.”
“…” Trác Siêu Nhiên day day khớp ngón tay đang tê buốt, không nói gì cả. Mặc dù mới chỉ dùng năm phần sức mạnh, anh vẫn hối hận rằng mình đã ra tay hơi mạnh. May mà tố chất cơ thể Trác Siêu Việt rất tốt, nếu là người khác, e rằng sẽ phải tới bệnh viện để kiểm tra kỹ lưỡng vài ngày.
“Đánh em xong, trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn chút nào chưa?”
“Ừm, tốt hơn một chút so với buổi chiều khi nhìn thấy hai người đang lén lút vụng trộm trên núi.”
Biểu hiện đau đớn của Trác Siêu Việt biến thành sự kinh ngạc. “Anh đã nhìn thấy tất cả rồi ư?”
“Những thứ cần nhìn thấy, đều đã nhìn thấy rồi, những thứ không cần nhìn thấy, cũng đã nhìn thấy rồi.”
“…”
“EM còn có chuyện gì để nói không, nếu không, anh đi vào đây.”
“Anh!” Trác Siêu Việt suy nghĩ kỹ một lát, chậm rãi đứng thẳng lên, “Em biết anh trách em đã lừa dối anh, phản bội anh. Nhưng em không nghĩ rằng em đã làm sai… Tận mắt chứng kiến cảnh người phụ nữ của mình trong vòng tay của người đàn ông khác, em đã từng trải qua… Em thà rằng không nhìn thấy gì cả, không biết gì cả!”
“Nói như vậy là anh cần phải cảm ơn em?”
“Không cần khách sáo thế.”
Trác Siêu Nhiên nhất thời không biết nói gì, cậu em này của anh mãi mãi vẫn như vậy, rõ ràng đã làm sai, nhưng luôn tìm mọi lý do để chứng minh mình đúng.
“Thôi được rồi, cứ cho là em đã làm đúng đi.” Sự việc đã đến nước này, anh cũng không muốn tranh luận xem ai sai, ai đúng, tình yêu, vốn dĩ cũng chỉ cần lựa chọn, không phân biệt đúng sai.
“Sau này em có dự đinh gì?” ANh hỏi.
“Em không biết. em và cô ấy ở bên nhau, sẽ không phải với anh. Không ở bên cô ấy, lại không phải với cô ấy.”
“Vậy em muốn có được ở bên cô ấy không?”
“…” Sự im lặng của Trác Siêu Việt đã cho anh câu trả lời.