Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341929

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.

ú sốc, sớm đã rèn luyện được bản lĩnh vững vàng trước mọi biến cố, bất cứ sự công kích nào cũng có thể tiếp nhận, bất cứ sự đau khổ nào cũng có thể chịu đựng, vậy mà, giây phút này đây, cô mới biết rằng, vị thần vận mệnh luôn có cách để khiến cô ngày càng dễ sụp đổ hơn.
Nụ cười của anh méo mó trước mắt cô, trở nên dữ tợn, tàn nhẫn, đây chính là người đàn ông mà suốt bốn năm qua cô đã chờ đợi, mong mỏi ngày gặp lại, hy vọng kỳ tích xuất hiện.
Giấc mơ tươi đẹp bị nụ cười của anh chém vỡ thành hai mảnh, một bên là Trác Siêu Nhiên dịu dàng như ngọc, một bên là Trác Siêu Việt lạnh lung, u ám một cách đáng sợ. rốt cuộc, ai là giấc mơ đẹp, ai là cơn ác mộng ủa cô, cô không thể phân biệt được rõ ràng.
Sớm biết kết cục của sự chờ đợi sẽ như thế này, thà rằng anh đã hoàn toàn quên cô, không còn nhớ một chút gì.
Cho dù anh giống như Trác Siêu Nhiên, hững hờ chìa tay tự giới thiệu về bản thân cũng được, ít nhất thì cô còn có thể chấp nhận…
Trác Siêu Việt bước tới trước mặt cô, hai tay chống lên mặt bàn, nhốt gọn cô giữa hai cánh tay và mép bàn.
“Chị dâu, cứ yên tâm…” Nụ cười của Trác Siêu Việt càng lúc càng lạnh, “Tôi sẽ không nói cho anh tôi biết, bạn gái của anh ấy đã từng vì năm vạn đồng mà lên giường với tôi… Bởi vì, nếu anh ấy biết được, chắc chắn sẽ không cần cô nữa. một ngày cũng nên nghĩa vợ chồng, tôi sẽ không tàn nhẫn với cô như vậy…”
Điệu bộ đó của anh khiến Mộc Mộc sợ đến nỗi trở nên ngờ nghệch, cố gắng lùi lại phía sau, nhưng quên mất sau lưng cô là cạnh bàn, phần eo bị đâm mạnh vào góc bàn sắc nhọn, chiếc bàn được làm bằng gỗ thịt lắc la lắc lư, bát cháo lăn xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, cũng giống như cô bây giờ…
Thấy sắc mặt cô trắng nhợt, nụ cười của anh lại càng trở nên u ám, “Sao thế? Sợ rồi à?”
Mộc Mộc bị dồn tới chỗ không còn đường lùi, cuối cùng cũng nổi xung, cô vịn tay vào bàn để đứng cho vững, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Trác Siêu Việt: “Anh có thể tàn nhẫn thêm một chút nữa… nói ra những lời này ngay trước mặt anh trai của anh. Như vậy, tôi sẽ có thể nói với anh ấy rằng, tôi đã nhận nhầm người, tôi cứ nghĩ anh ấy chính là người mà tôi vẫn luôn đi tìm…”
Anh chăm chú nhìn vào đôi môi cô, biểu hiện trên khuôn mặt càng lúc càng cứng đờ.
“Từ sau khi ra khỏi trại cải tạo, tôi luôn nhìn thật kỹ dáng vẻ của mỗi người đàn ông đi qua trước mặt tôi. Tôi cứ nghĩ dù người đó có hóa thành tro, tôi cũng có thể nhận ra được… nhưng tại sao các người không nói cho tôi biết, trên thế giới này lại có hai khuôn mặt giống hệt nhau như vậy!”
Trác Siêu Việt thu lại toàn bộ vẻ giễu cợt và bong đùa, ánh mắt vương trên đôi môi cô càng lúc càng thâm trầm, sâu thẳm như một cái vực không đáy, nuốt gọn cả người cô vào đó.
Cơn gió nhẹ thổi tung tấm rèm cửa sổ màu xanh nhạt, làm rụng mấy cánh hoa hồng trắng.
Trong ánh mắt anh, cô nhìn thấy ngọn lửa nóng bỏng đang dần dần được nhen nhóm, càng lúc càng nồng đượm, giống như lúc anh hôn cô trong đêm mưa gió ấy.
Cô cứ nghĩ rằng đôi môi anh có thể hạ xuống bất cứ lúc nào, hôn lên đôi môi cô…
Cô có chút sợ, bởi vì trong đầu cô thoáng hiện lên một gương mặt khác, cả giọng nói dịu dàng của đêm hôm qua: “Sau này em đã có anh, anh sẽ không để em phải chịu ấm ức nữa…”
Đó chính là Trác Siêu Nhiên, bạn trai của cô, anh trai song sinh của anh.
Cô còn chưa kịp phản ứng, Trác Siêu Việt đã lùi lại phía sau, đứng cách cô khoảng một bước chân. “Em cho rằng bọn anh rất giống nhau sao?”
Cô gật đầu: “Hai người có ngoại hình giống hệt nhau.”
“Em nghĩ rằng một chính nhân quân tử như anh ấy có thể đến những chỗ như Lạc Nhật để uống say giải sầu? em cho rằng anh ấy sẽ tùy tiện đưa một cô gái năm vạn đồng để mua vui một đêm với cô ta?”
Anh nhếch khóe môi lên, như cười mà lại không phải cười. “Anh và anh ấy là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau, lẽ nào ở bên anh ấy, em chưa bao giờ nghi ngờ?”
“Em thật sự không thể ngờ rằng trên đời này lại có hai người giống nhau đến vậy…”
“Không phải là không em ngờ được”, Anh cắt ngang lời giải thích yếu ớt của cô, “Là em không hiểu anh, hoặc em hy vọng anh ấy mới chính là người mà em muốn tìm.”
Đây mới chính là đáp án nhắm trúng đích, điểm trúng huyệt.
Cô thực sự đã trúng tiếng sét ái tình với Trác Siêu Việt, yêu một cách điên cuồng, kiên định, nhưng tình yêu đó rực rỡ như pháo hoa, tươi đẹp nhưng lại ngắn ngủi vô cùng.
Mấy năm gần đây, nếu nói rằng cô yêu anh, chi bằng nói rằng người cô yêu là một người tình trong mộng, cô cứ khoác từng lớp áo mộng tưởng lên người anh, chờ đợi một người trong mộng tưởng như anh.
Ngay cả tên anh cô còn chưa biết, nói gì đến chuyện hiểu rõ về tĩnh cách, con người và cuộc sống của anh. Trác Siêu Việt rốt cuộc là người đàn ông như thế nào, cô không hề hay biết.
Giả dụ, họ thực sự đã từng yêu thương nhau, đã từng chung sống với nhau, sao cô có thể nhận nhầm được?
“ĐÚng vậy, là do em đã sai.” Cô không thể phủ nhận, khi gặp Trác Siêu Nhiên, cảm giác về một người đàn ông dịu dàng nho nhã, hiên ngang hùng dũng, có trách nhiệm, lại luôn sâu sắc chung


Polaroid