Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341728
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.
kết cục mỹ mãn như cô ấy mong muốn.”
“Quá khứ không thể thay đổi, tương lai cũng không thể dự liệu.” Giọng nói lạnh lùng, giống như từ chân trời vọng lại. “Điều quan trọng hơn cả là anh thật lòng với cô ấy!”
Câu nói ấy giống như ánh chớp trong đêm mưa, lớ lên trước mắt Mộc Mộc.
Quá khứ không thể thay đổi, tương lai cũng không thể dự liệu, cô không muốn có một kết cục mỹ mãn, cô chỉ muốn anh thật lòng với co, dẫu chỉ là một đêm của bốn năm về trước…
Trác Siêu Việt…
Cô thầm gọi tên anh, Trác Siêu Việt, người đàn ông có thể nói ra những lời như vậy, rốt cuộc là…
Nắm lấy tay vịn cầu thang, Mộc Mộc cố gắng đứng vững, hít thở sâu không biết bao nhiêu lần mới chậm rãi bước xuống. Đi tới bậc thang cuối cùng, cô đã nhìn thấy Trác Siêu Việt. anh nghiêng người dựa lưng vào thành sofa, cánh tay phải tùy tiện vắt lên ghế, giữa các ngón của bàn tay phải kẹp một điếu thuốc thơm, điếu thuốc mỏng manh đã có chút cong vênh biến dạng.
Sự yên lặng thản nhiên như không của anh không thể nào che giấu được vẻ ngang tàng không chút ràng buộc của anh trước đây.
Lồng ngực cô nhói đau một cách khó hiểu, suýt nữa thì không kiềm chế được bản thân, muốn lao xuống hỏi anh: Là anh phải không? Người đàn ông của đem hôm ấy là anh, đúng không?
Anh cũng đã thấy cô, lạnh lùng liếc nhìn, đưa điều thuốc lên môi, rít một hơi thật sâu.
Khói thuốc tịch liêu chầm chậm lan tỏa, phủ mờ các đường nét trên mặt anh, che lấp ánh mắt anh, chỉ có khóe môi đang cong lên như cười mà lại không phải cười của anh là vô xùng sáng rõ.
Có một kiểu đàn ông, gặp tiếng sét ái tình với anh ta không phải là ngẫu nhiên, mà là tất nhiên, bởi vì anh ta có một sức hấp dẫn khiến bạn không thể nào cưỡng lại được.
Cho dù có gặp gỡ hàng vạn lần, bạn cũng sẽ yêu cả hàng vạn lần.
Có người nói, đó là vận mệnh, có người nói, đó là số kiếp, thực ra, đó là duyên phận.
(nói thật, đoạn nỳ ta thích bản dịch trên mạng hơn nhiều.
Có một loại đàn ông, nhất kiến chung tình không phải ngẫu nhiên, là tất nhiên, bởi vì hắn có một sự quyến rũ làm cô không thể kháng cự nổi.
Cho dù gặp lại một vạn lần, cô cũng nhất định sẽ một vạn lần gục ngã.
Có người nói, đây là tai kiếp, có người nói đây là phúc phận.
Thực ra, đó là duyên số. )
“Chị dâu…”
Hai chữ đó thốt ra từ miệng Trác Siêu Việt mang đầy vẻ châm biếm và chế giếu, như thể anh đã vạch sẵn một hố sâu ngăn cách không thể nào vượt qua được trước mặt cô, Mộc Mộc đứng chon chân tại chỗ, không dám nhích lên nửa bước.
Trác Siêu Nhiên mỉm cười bước về phía Mộc Mộc, hai tay đặt lên vai cô, thể hiện rõ vẻ thân mật tự nhiên, “Em chuẩn bị xong cơm canh rồi?”
Thấy cô yên lặng, anh chỉ coi như là cô đã mặc nhận, lịa nhìn về phía Trác Siêu Việt đang lạnh lung quan sát từ phía sofa, “Em vẫn chưa ăn tối phải không? Canh Mộc Mộc nấu thơm lắm, lên lầu nếm thử một chút đi!”
“Không, em ăn trên máy bay rồi, hai người cứ ăn đi…”
“Còn để xem tâm trạng của cậu ấy nữa.” Anh lắc đầu mỉm cười, “Tâm trạng tốt sẽ cử người qua đó tiếp tục đàm phán, tâm trạng không tốt sẽ không làm nữa.”
Tuy Trác Siêu Việt và Trác Siêu Nhiên có ngoại hình giống hệt nhau, nhưng phong cách giải quyết sự việc lại ở hai thái cực hoàn toàn khác, một người cái gì cũng chẳng màng tới trách nhiệm, một người lại luôn nghĩ tới trách nhiệm trong mọi tình huống.
“Anh ấy kinh doanh mặt hàng gì?” cô lại hỏi.
“Kinh doanh xuất nhập khẩu.” Anh dường như không muốn nói sâu hơn về vấn đề này, “Canh đã nấu xong chưa? Dọn lên thôi. Đúng rồi, em nhớ để phần cho Siêu Việt một bát để cậu ấy nếm thử.”
Chỉ là một món canh thôi, anh cảm thấy ngon, cũng muốn để phần cho em một bát. Mộc Mộc lơ đãng nhìn Trác Siêu Nhiên, hàng mi dài của anh khẽ rủ xuống, không che hết được vẻ trong veo, sáng ngời trong đáy mắt anh, giống như mảnh trăng non tinh khiết trong không trung, màn đêm không thể che được ánh sáng của nó.
Người đàn ông như vậy rõ ràng xứng đáng ở tận trên cao, cô chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn ngắm, thế mà giờ đây anh lại trở thành bạn trai của cô, ngồi ở chỗ mà cô chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới, thưởng thức món canh do chính tay cô nấu.
Tất cả những điều đó tươi đẹp như bong bóng dưới ánh mặt trời, long lanh ngũ sắc, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến.
Cô không sợ giấc mơ đẹp bị tan vỡ, dù sao cô cũng từng nếm trải mủi vị giấc mơ bị phá vỡ không chỉ một lần. cô chỉ sợ mình có lỗi với tấm chân tình của Trác Siêu Nhiên…
Ruột gan nhất thời rối như tơ vò, cô bất giác đưa tay ra vuốt ve chai rượu.
Trác Siêu Nhiên nắm chặt lấy chai rượu, “Ăn chút gì trước đã rồi hãy uống.”
Cô chần chừ một chút, run rẩy soạn một câu trên điện thoại: “Siêu Nhiên, nếu như có một ngày, em yêu người đàn ông khác, liệu anh có…”
Cô còn chưa bấm chữ xong, Trác Siêu Nhiên đã nắm lấy tau cô trong lòng bàn tay ấm áp của anh, khiến tâm trạng cô trở nên yên bình.
“Chỉ cần em thẳng thắn nói cho anh biết, chỉ cần người đàn ông đó có thể magn lại hạnh phúc cho em,