Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341714

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1714 lượt.






Khi cơn đau và ánh sáng chói mắt kéo Mộc Mộc tỉnh lại từ giấc mơ, đã là sáng sớm ngày hôm sau.
Cô mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường lạ lẫm, trên người đắp một chiếc chăn mỏng màu xám nhạt. màu sắc chủ đạo trong phòng là màu bạc xen lẫn mà trắng, làm nổi bật sự xa hoa, tĩnh lặng.
Trên chiếc tủ cạnh đầu giường có đặt một bức ảnh, hai người có khuôn mặt giống hệt nhau, mặc hia bộ quân phục y chang nhau đang đứng khoác vai, nở nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Trực giác cho cô biết, đây là phòng của Trác Siêu Nhiên.
Mộc Mộc vuốt lại mái tóc rối tung, cuối cùng cũng nhớ ra, tối qua cô đã uống say, gục vào lòng Trác Siêu Nhiên khóc đến nỗi mất hết ý thức.
Mộc Mộc bước đến trước bàn, mở nắp đậy của chiếc bát sứ ra, phần cháo bên trong vẫn đang bốc hơi nghi ngút, tỏa mùi thơm phức.
Hai tay cô nâng chiếc bát sứ trong suốt trắng như ngọc, hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay giá lạnh. Trác Siêu Nhiên đối với cô quá tốt, tấm chân tình này, cô sao nỡ nhẫn tâm chà đạp.
Thấy Mộc Mộc bưng bát cháo đứng ngây ra đó, Trác Siêu Việt bước lại gần, xoay lưng dựa vào cạnh bàn, hai tay đặt lên mặt bàn, đối siện với cô, nhìn rõ đôi mắt sưng đỏ và hai quầng thâm quanh mắt cô.
“Hôm qua ngủ không yên à?” Nụ cười của anh toát lên vẻ châm biếm. “Ôi chao, ông anh của tôi cũng thật là, không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”
Mộc Mộc khẽ buông tay, chiếc bát rơi xuống ban, cháo đổ cả ra ngoài, cô vội vàng đưa tay ra đỡ. Không ngờ, anh lại ghé sát cô hơn chút nữa, đôi môi dường như sắp chạm vào trán cô. “Nếu cô không chịu đựng nổi, sao không xin anh ấy… Ồ, tôi quên mất, cô không nói được.”
Bàn tay cô run rẩy một cách bất lực, khoảng ký ức còn chưa phai màu lại hiện lên trước mắt cô- cô bị anh quấn quýt giày vò đến nỗi mềm nhũn cả người, ngay cả hít thở cũng không nổi, nắm lấy cánh tay anh cầu xin, “Đừng… Xin anh đấy, nhẹ một chút, xin anh đấy…”
Một giọt mồ hôi rớt xuống ngực cô, anh nhìn vào đôi môi cô, dường như hiểu được những lời cô muốn nói, “Em đang cầu xin anh phải không?”
Cô cắn chặt đôi môi đã sưng phồng tấy đó từ lâu, liên tục gật đầu.
Anh nhướng mày, nở nụ cười đáng ghét. “Muốn nhanh hơn một chút nữa?”
Cô lắc đầu quầy quậy, nếu nhanh hơn một chút nữa thì chưa biết chừng cô sẽ chết mất.
“Ồ, muốn chậm hơn một chút?”
Cô vội vàng gật đầu.
“Được thôi, vậy thì chúng ta sẽ kết thúc… chậm hơn một chút…”
Lòng đầy tức tối, cô hằn học nghiến răng, hằn học nhìn anh, thầm thề rằng sau này nếu có thể nói lại được, cô nhất định phải mắng anh một trận: “Đáng ghét, hạ lưu, vô liêm sỉ…”
Nhớ tới cảnh tượng đó, cô lại nhìn người đàn ông với khuôn mặt tinh quái trước mặt, nụ cười của anh hoàn toàn trùng khớp với hình bóng trong trí nhớ của cô, không hề có chút sai lệch.
Cô, một người luôn không dám đối diện với sự thật, lúc này đây không còn cách nào để lẩn tránh nữa: “Trác Siêu Việt mới là người đàn ông mà cô vẫn luôn kiếm tìm.
Cô run rẩy nắm lấy tay áo anh, ngẩng đầu lên, nụ cười khó đoán định của anh trở nên mơ hồ trước mắt cô.
Co dù thế nào cô cũng phải làm rõ, rốt cuộc ai mới là người mà co muốn tìm kiếm.
Cô cố gắng mở miệng, rất muốn hỏi: “Là anh phải không? Người đàn ông trong đêm hôm đól chính là anh phải không?”
Trác Siêu Việt lạnh lung thì tay áo đang bị cô nắm lấy về, cười nhạt, “Có chuyện gì không? Chị dâu…”
Tâm trí nhất thời rối loạn như tơ vò, cô quay nhìn khắp nơi, muốn tìm giấy và bút.
“Không cần viết, có chuyện gì cô cứ nói đi, tôi có thể nhìn khẩu hình mà hiểu được.” ANh nói.
Nếu không phải chính anh nhắc tới chuyện đó, cô đã hoàn toàn quên mất rằng Trác Siêu Nhiên đã từng nói, Trác Siêu Việt có thể đọc được khẩu hình. Còn việc tại sao anh lại biết đọc khẩu hình, cô không hề suy nghĩ sâu hơn.
Cô cố gắng bình tĩnh lại, thăm dò: “Anh còn nhớ em không?”
Anh nhìn vào đôi môi cô rất lâu.
Nghĩ rằng anh không hieur, cô nói lại một lần nữa: “Anh còn nhớ em không?”
Anh lắc đầu: “Tôi không nhớ rõ lắm.”
“Bốn năm trước, anh có từng đến quán bar Lạc Nhật không?” Cô chầm chậm nói, lâu lắm rồi không có cảm giác thế này, dường như cô lại có thể mở miệng trò chuyện với người khác, cảm giác được nói thoải mái chờ đợi từ lâu khiến trái tim cô khẽ nhói lên.
Anh lại lắc đầu, “Tôi từng đến rất nhiều quán bar, không thể nhớ hết được.”
“Vậy anh có còn nhớ, đã từng có một cô gái vay năm vạn đồng? Hôm đó trời đổ mưa rất to…”
Anh nhìn cô, khóe môi hiện lên một nụ cười châm biếm, “Tại sao cô lại hỏi điều đó?”
“Em…”
Anh nghiêng người về phía cô, nâng cằm cô lên, vẻ mặt bất cần. “Nếu như tôi nói với cô rằng, tôi đã từng cho cô gái đó vay tiền, vì muốn cảm ơn tôi, cô ta đã ở bên tôi suốt đêm… cho dù tôi yêu cầu gì cô ấy cũng không từ chối, vì vậy, chúng tôi đã thử… rất nhiều cách thức thú vị…”
Anh dừng lại một chút, mãn nguyện nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô. “Nếu tôi trả lời như vậy, trong lòng cô liệu có dễ chịu hơn không?”
Mộc Mộc cứ nghĩ rằng bản thân cô đã trải qua rất nhiều c