Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.

lén nhìn qua khe cửa còn chưa được mở rộng, Trác Siêu Việt mặc một chiếc áo tắm còn đang ướt một nửa, bộ dạng xem ra vừa mới tắm, những giọt nước tí tách nhỏ xuống từ trên mái tóc anh, thảm trải sàn ướt sũng một mảng.
“Có chuyện gì không?”
“Em đã nói gì với anh ấy?” Anh hỏi lại.
Mộc Mộc lắc đầu, cô còn chưa kịp nói gì mà.
“Ban nãy anh ấy vừa gọi điện thoại cho anh, hỏi xem có phải em đã gặp chuyện gì không?” Khuôn mặt Trác Siêu Việt lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, khuyên bảo cô hết mọi nhẽ: “Sắp tới lễ duyệt binh rồi, trong doanh trại còn một đống việc đnag chờ anh ấy. Em rỗi rãi không có việc gì thì ngủ sớm đi, để anh ấy nhẹ đầu một chút, có được không?”
“Ừm, em biết rồi.” Cô gật đầu thật mạnh.
Anh hài lòng đóng cửa lại, Mộc Mộc lập tức nhắn tin cho Trác Siêu Nhiên: “Em rất ổn. anh còn rất nhiều việc phải làm, không cần phải lo cho em, em có thể tự chăm sóc tốt cho mình.”
“Gần đây anh thật sự rất bận, tuần sau chắc sẽ có ngày nghỉ, anh sẽ về thăm em.”
“Vâng. Anh nghỉ sớm nhé, chúc ngủ ngon!”
Anh trả lời: “Năm phút nũa còn phải tập hợp khẩn cấp.”
Xem ra, anh thật sự rất bận, cô không nên khiến anh phân tâm.
Sáng sớm, Mộc Mộc bị đánh thức bởi những tiếng sột soạt, dụi mắt ngồi dậy, liền ngửi thấy mùi thơm của thịt nướng trên bánh pizza hiệu Morgan, nước miếng cứ không ngừng tuôn chảy.
Cô trèo xuống giường, mở hé cửa phòng, thì thấy trên bàn có một chiếc pizza mới mua, tỏa ra mùi hương mà cô yêu thích nhất. Trác Siêu Việt trong bộ đồ thể thao màu trắng đang đứng cạnh cửa sổ, cầm chiếc khăn mặt màu trắng trong tay lau mồ hôi trên trán, nhìn điệu bộ chắc là anh vừa mới đi tập thể dục về. anh đứng dưới trời xanh mây trắng, toát lên một khí chất không miêu tả được thành lời, tự nhiên thoải mái không chút gò bó, còn có cả chút ấm áp và thân thiết giống như ánh mặt trời, anh và người đàn ông tinh quái, ngang ngược trong ký ức của cô dường như là hai người khác hẳn nhau.
Nghe thấy tiếng kéo cửa, anh quay người lại, khuân mặt rạng rỡ cứ chiếu thẳng vào tận đáy trái tim cô. “Em dậy rồi à?”
“Ừm.” Cô cũng cười, không khí của buổi sớm mai vô cùng trong lành.
“Ăn nhanh lên, ăn sáng xong, anh đưa em đến một nơi.”
“Nơi nào vậy?”
“Đến đó rồi em sẽ biết.”
Suốt cả chặng đường đi, Mộc Mộc cứ dò đoán mãi, Trác Siêu Việt liệu có thể đưa cô đi đâu, thậm chí cả khách sạn cô cũng nghĩ tới, nhưng vẫn không sao đoán được, cuối cùng, xe của anh rẽ vào cung điện âm nhạc nổi tiếng của thành phố S. Học viện âm nhạc thành phố S.
Mặc dù không có danh tiếng lâu đời như Học viện Âm nhạc Trung ương, nhưng Học viện Âm nhạc giàu truyền thống này đã từng là nơi mà cô muốn bước chân vào nhất.
Lúc cô còn nhỏ, bố đã dắt tay cô đi trên con đường yên tĩnh rợp bóng cây này không biết bao lần, lắng nghe những tiếng đàn vọng ra từ các lớp học. Bố nói, điều ân hận nhất trong cuộc đời bố là không thi đỗ vào Học viện Âm nhạc này, bố bảo cô nhất định phải cố gắng, nhất định phải thi đỗ vào đây, hoạc thi vào một trường học tốt hơn nữa.
Cô đã nhận lời với bố, nhưng chưa làm được.
Trước tòa giảng đường mộc mạc cổ xưa, Mộc Mộc đứng ngây người, cô như nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của bố trên bậc thềm, khom lưng xuống, yêu chiều vỗ vỗ vào vai cô. “Mộc Mộc, hãy cố gắng chăm chỉ luyện đàn, sau này đến học ở đây, được không?”
Cô lảo đảo lùi lại một bước, “Tại sao lại đưa em tới đây?”
“Đây chẳng phải là nơi em muốn đến nhất hay sao?”
Nhưng…
Cô còn chưa hiểu rõ tình hình, đã bị Trác Siêu Việt kéo vòa cửa phòng Tài vụ. một người đàn ông trung niên gầy gò nhìn thấy họ, nở nụ cười rạng rỡ, nhiệt tình chào hỏi, còn gọi điện thoại nội bộ, thông báo cho cấp dưới dời cuộc họp lát nữa sang buổi chiều.
Biểu hiện của Trác Siêu Việt lại rất lạnh nhạt, thong thả ngồi xuống sofa, hỏi một cách bình thản: “Trưởng phòng Lưu, chuyện hôm qua tôi nói với anh…”
Chưa đợi anh nói hết, trưởng phòng Lưu đã vội vàng trả lời: “Không có vấn đề gì, tất cả mọi thủ tục đều đã lo ổn thỏa rồi.”
“Tiền án của cô ấy, còn cả cổ họng nữa, không vấn đề gì chứ?”
“Anh đã có lời, vấn đề gì cũng đều không còn là vấn đề nữa.” Trưởng phòng Lưu nói, “Chỉ cần không chọn khoa biểu diễn và khoa Nghệ thuật truyền thống, tất cả các khoa khác đều có thể được.”
“Ừm, còn việc chuyển hồ sơ thì sao?”
“Việc này hơi khó giải quyết một chút, hôm qua tôi đã trao đổi với phòng Giáo vụ, hiện giờ công tác tuyển sinh đã kết thúc, không còn chuyển hồ sơ được nữa. chỉ có thể để cô ấy vào học lớp dự bị, đợi đến tháng Sáu sang năm, sau khi tham gia kỳ thi thống nhất trên toàn quốc, chúng tôi mới có thể chính thức làm hồ sơ trúng tuyển.”
Trác Siêu Việt khẽ nhíu mày: “Vậy chẳng phải sẽ lỡ mất một năm hay sao?”
“Không đâu, không đâu, chỉ cần vào được trường của chúng tôi, tất cả đều dễ xử lí thôi.”
“Ồ.”
Trưởng phòng Lưu lấy từ trên bàn một túi hồ sơ, bước đến đưa cho Trác Siêu Việt, ánh mắt bất giác lại liếc nhìn về phía Mộc Mộc, “Đây là một số tờ khai bắt buộc, cần phải điền thông tin.”
“Ừm.” Trác Siêu Việt nhận lấy, rút các tờ kha