Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.

n có thể khiêu khích được chút kiêu ngạo còn sót lại trong xương tủy cô.
Cô tức giận, phẫn nộ, căm hận anh, thậm chí còn có chút ân hận vì đã quen biết anh.
Anh không nên phá hoại hình ảnh đẹp đẽ đó trong lòng cô. Cũng giống như một quyển sách mà cô rất yêu thích, ngày nào cũng nang niu trên tay không nỡ mở ra đọc, bỗng nhiên một ngày nào đó mở ra xem, phát hiện bên trong đã bị người ta gạch xóa lem nhem, bộ mặt đã bị thay đổi hoàn toàn.
Chạy được mười mấy phút, Mộc Mộc đã mệt đứt hơi, chuyển sang đi bộ, sau đó, khi không còn hơi sức để đi tiếp, cô vịn tay vào một cái cây bên cạnh, hổn hển hít thở, cổ họng khô rát đến nỗi sắp cháy bỏng.
Mộ chai nước khoáng hiệu Nông Phu Sơn Tuyền xuất hiện trước mắt cô, cô khó nhọc hít thở, ngước mắt lên, Trác Siêu Việt đang đứng ngay trước mựt, sắc mặt không đỏ, hơi thở bình thường, nở một nụ cười thoải mái, nhẹ nhõm.
“Chạy mệt rồi thì nghỉ ngơi đi, uống chút nước, lấy lại sức rồi chạy tiếp.”
Cô nghiến răng nghiến lợi, vỗ vỗ vào ngực, cổ họng tắc nghẹn không thốt lên được lời nào.
“Em không cần phải lo cho anh, anh không mệt. chút vận động nhỏ này đối với anh, chẳng thấm tháp gì.”
“Anh!” Mộc Mộc muốn mắng anh, nhưng thở còn chẳng kịp, chỉ có thể giậm giậm chân, tiếp tục đi về phía trước trong khi bụng dưới hơi đau.
Trác Siêu Việt đuổi theo, ngó nhìn quang cảnh xung quanh, chỉ tay vào tòa nhà cách đó không xa, “Bên kia có một quán lẩu không tồi, thịt dê non thượng hạng, thịt bò cũng rất tươi mềm, còn có cả rượu Mã Nãi của Mông Cổ tự ủ nữa, lát nữa em chạy tới đó, có thể vào trong đó nếm thử.”
“Anh rốt cuộc đnag muốn gì?” Cô dừng lại, tức giận nhìn anh.
“Anh muốn xin lỗi em.” ANh chuyển sang một vẻ mặt rất thành khẩn, “Những lời nói ban nãy của anh có thể hơi… làm tổn thương lòng tự trọng của em, anh xin lỗi!”
Chỉ “hơi” thôi ư? Lòng tự trọng của cô đã nát vụn rồi.
Cô quay mặt đi, quyết định sẽ không tha thứ cho anh.
“Nếu không, anh nói thế này nhé: ANh đối tốt với em, là bởi vì anh không muốn nhìn thấy một cô gái trẻ trung xinh xắn, vô cùng tài hoa như em phải chịu đủ sự ức hiếp, chịu nhiều nỗi nhọc nhằn, vì vậy anh muốn giúp em…” Trác Siêu Việt hắng giọng, nghiêm túc nói: “Là một quân nhân đã xuất ngũ, từ trước tới giờ anh chưa từng quên sự giáo dục của Đảng và nhà nước, phải vì nhân dân phục vụ, trừng trị cái ác, biểu dương cái thiện… Anh nói như vậy trong lòng em đã dễ chịu hơn chưa?”
Mộc Mộc sững người lại, cô phát hiện ra mình càng ngày càng không hiểu anh, trong nụ cười thiên biến vạn hóa của anh, đâu là thật, đâu là giả?
Thấy sắc mặt cô đã bớt giận dữ, Trác Siêu Việt chuyển sang ngữ điệu bông đùa: “Em chơi piano hay như vậy, sau khi học hành chuyên nghiệp ở Học viện Âm nhạc, chưa biết chừng sau này có thể trở thành một nhà soạn nhạc… Khi nào em thành công, nhớ đừng quên báo đáp anh đấy nhé!”
Lần này, Mộc Mộc thực sự đã bị anh làm cho tức đến nỗi không thể nói gì được nữa. có đánh mắng anh cũng không được, vậy là, cô hằn học giật lấy chai nước suối trong tay anh, uống một hơi hết hơn nửa chai, cổ họng khô rát đã dịu đi nhiều, lồng ngực tắc nghẹn vì tức giận cũng được giải tỏa.
“Hết giận rồi à?” Anh cười hỏi. “Anh mời em đi ăn lẩu cho hạ hỏa nhé, thế nào?”
“Anh cố ý nói những lời đó, đúng không?”
Nụ cười của anh có chút đờ đẫn.
“Anh cố ý nói những lời làm tổn thương người khác là muốn để em hiểu rằng, anh không hoàn mỹ như em tưởng tượng, anh hoàn toàn không xứng đáng để em yêu.”






“… Đi ăn lẩu thôi.”
Họ đang định đi về phía quán lẩu, một chiếc xe con nhỏ xinh chạy ngang qua bỗng thu hút sự chú ý của Mộc Mộc. Cô kinh ngạc nhìn qua cửa kính xe vài giây, bỗng nhiên chạy đuổi theo, bất chấp mọi nguy hiểm đập tay tới tấp lên thùng xe.
Trác Siêu Việt đuổi theo ôm gọn cô lại, “Này, em có muốn chết thì cũng nên đi ra phía trước xe chứ.”
Cô gắng hết sức đẩy anh ra, tiếp tục đuổi theo chiếc xe đó. Chiếc xe dừng lại ở bên đường, một người đàn ông trẻ tuổi nho nhã bước xuống, nhìn cô bằng ánh mắt bàng hoàng, kinh ngạc.
“Mộc Mộc?!”
Gió bỗng nổi lên, cát bụi bay vào mắt cô, đau rát khó chịu. cô chưa kịp dụi mắt, bác trai đã lao tới, đẩy phắt cô ra, quay lại nói với con trai: ‘Đi, chúng ta không quen biết loài súc sinh không có lương tâm này…”
“Bố!” Tô Nghiêu đứng yên không động đậy: “Mộc Mộc, em ấy… em ấy đã phải ngồi tù rồi, bố hãy tha thứ cho em ấy đi.”
Người đi đường cứ ngỡ có chuyện ẩu đả, xúm lại xem trò vui.
“Tha thứ?! Chú Hai con nuôi dưỡng nó suốt mười bảy năm, yêu thương như con đẻ, cuối cùng lại chết trong tay nó. Nó đã hết hạn bốn năm tù rồi ư?” Bác hét lạc cả giọng, túm lấy áo con trai, gắng hết sức lôi anh vào trong xe. “Bối nói cho con biết, cho dù nó có chết phơi xác ở đầu đường xó chợ, cũng chưa đền hết tội, con không được phép nhớ tời nó nữa.”
“Hôm nay sao lại xui xẻo thế, vừa ra cửa đã gặp sát tinh!” Bác gái của cô cũng tỏ rõ thái độ khinh bỉ, nhổ một bãi nước bọt, trúng vào ống quần của Mộc Mộc. “Được rồi, đ