Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.

i ra xem, dúi vào tay Mộc Mộc: “Qua bên kia điền thông tin đi.”
Mộc Mộc đọc kỹ từng tờ khai, sơ yếu lý lịch cơ bản, đơn xin miễn giảm học phí dành cho học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, đơn xin ở ký túc xá, còn cả đơn xin học bổng gì gì đó…
Cô biết, chỉ cần điền hết những tờ khai này, cô đã có thể bước vào Học viện Âm nhạc.
Đây quả thực là việc mà cô luôn mong muốn ngay cả trong giấc mwo, nhưng vì sao Trác Siêu Việt lại làm việc này vì cô?
Thấy cô có vẻ do dự, Trác Siêu Việt cười nói: “Không cần phải sợ, không phải kí khế ước bán thân đâu.”
Trưởng phòng Lưu cũng cười theo. “Là do Trác tiên sinh đã có lời, nếu không, trường chúng tôi đâu dám phá lệ. tháng Chín, khi đến học, nhớ đừng cho các bạn học biết về tình hình của cô, cho dù ai hỏi, hãy nói là cô thi vào trường một cách bình thường.”
“Tại sao anh phải làm như vậy?” Mộc Mộc hỏi một cách vô thanh.
Trác Siêu Việt không trả lời, giật lấy tờ khai trong tay cô, cúi xuống điền thông tin, chỗ nào không biết, anh bỏ qua luôn.
Trưởng phòng Lưu không nói gì, đôi mắt tinh anh lướt nhìn khắp người bọn họ, dường như đã hiểu rõ điều gì đó, còn đến trước mặt Mộc Mộc, nói với cô một cách hòa nhã, thân thiện: “Sau này, khi ở Học viện, nếu gặp phải bất kỳ khó khăn gì, cứ đến tìm tôi, đừng ngại.”
Cô bối rối gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào đầu bút đang múa lượn trong tay Trác Siêu Việt…
Điền xong các tờ khai, ký tên xong, Trác Siêu Việt đưa Mộc Mộc rời khỏi đó.
Trên con đường nhỏ yên tĩnh, cô níu lấy cánh tay Trác Siêu Việt, vòng đến trước mặt anh, “Tại sao lại giúp em?”
“Bởi vì em là chị dâu của anh, anh làm gì cho em cũng là điều nên làm. Huống hồ, việc này lại dễ như trở bàn tay…”
“Nếu như em không phải là chị dâu của anh thì sao?”
“Nếu em không phải là…” Anh rút cánh tay đang bị cô níu chặt về, điềm nhiên mỉm cười, “Thậm chí nhìn anh cũng không thèm!”
Những giọt nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mắt, cô lắc đầu, “Trác Siêu Việt, anh còn nhớ… anh còn nhớ em, nhớ những lời chúng ta đã từng nói.”
Ánh mặt trời xuyên qua các nhành lám chiếu vào khuôn mặt anh, tạo nên những vết lốm đốm.
“Tại sao anh phải học cách đọc khẩu hình?” Câu hỏi này, khi Mộc Mộc và Trác Siêu Việt ôm nhau lần cuối, cô đã rất muốn hỏi, nhưng cô không đủ dũng khí, sợ anh sẽ cười nhạo cô. Giờ đây, khi đã lấy hết can đảm để hỏi, thứ đổi lại được quả nhiên là sự chế giễu.
“Em cho rằng anh học là vì lý do gì?”
Trác Siêu Việt bĩu môi giễu cợt, lông mày hơi nhướng lên, không thể che giấu vẻ kiêu căng, ngạo mạn, “Em nghĩ rằng là vì anh muốn hiểu được những gì em nói? Hay là, em nghĩ rằng bốn năm qua, ngày nào anh cũng đi tìm em, mong đợi đến một ngày chúng ta sẽ được gặp lại?”
Ngữ điệu và thần thái của anh giống như đang nói về một chuyện gì đó rất nực cười. “Tô Mộc Mộc, em cho rằng điều đó có khả năng sao? Anh muốn có người phụ nữ như thế nào mà chẳng được, sao phải nhớ nhung một cô gái đã bán mình chỉ vì năm vạn đồng?”
Mộc Mộc bị anh cười nhạo đến nỗi sắc mặt trắng nhợt, đặc biệt câu “bán mình chỉ vì năm vạn đồng” như điểm trúng vào tử huyệt của cô, khiến cô hổ thẹn đến nỗi chỉ muốn đào một cái hố mà chui xuống.
“Em không có ý đó…” Cô cố gắng kìm nén nỗi buồn bực trong lòng, yếu ớt mở miệng. “Chỉ là em không hiểu được, tại sao anh lại tốt với em như vậy?”
“Em cho rằng anh giúp em vào Học viện Âm nhạc là đối tốt với em?” Trác Siêu Việt cười lạnh lùng, “Được thôi, cứ cho là anh đối tốt với em, âu cũng là vì anh thương hại em. Em là người phụ nữ đáng thương nhất mà anh từng gặp, không nói được, ở độ tuổi vị thành niên đã phải bán mình cứu mẹ, năm mười bảy tuổi còn bị bố nuôi cưỡng hiếp, đã giết người, ngồi tù, bốn năm sau được ra tù, lại nhận nhầm người, phụ một tấm chân tình của một người đàn ông…”
Những chuyện cũ đáng xấu hổ bị Trác Siêu Việt khều ngón tay gợi lại, câu nào cũng chói tai. Mộc Mộc đưa tay lên ngực, hít thở khó nhọc.
“Cho dù chúng ta không quen biết nhau, anh cũng sẽ giúp em, huống hồ anh còn là người đàn ông đầu tiên của em, làm cho em một việc gì đó cũng đáng thôi…” Giọng nói lạnh lùng vô tình của anh đã giẫm đạp tan tành chút lòng tự trọng của Mộc Mộc.
“Tôi đáng thương đấy!” Bản tính ương bướng từ trong xương tủy lại trỗi dậy, cô ngắt lời anh, dùng toàn bộ sức lực hét lên với anh. “Tôi là đồ ngu ngốc nực cười! Nhưng tôi không cần anh thương hại! Trác Siêu Việt, hãy thu lại cái vẻ thương hại của anh lại! Tôi không cần điều đó! Tôi dù có sa đoạc tới mức ngày nào cũng đi bán mình, cũng không cần anh phải thương hại tôi.”
Hét xong, không đợi anh nói, Mộc Mộc quay người chạy ra khỏi con đường nhỏ râm mát. Cô cứ chạy về phía trước, cảnh vật xung quanh chao đảo, cô không phân biệt được phương hướng, cũng không nghĩ xem mình cần đi đâu, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, không muốn nghe thấy tiếng cười đầy chế giễu của Trác Siêu Việt nữa.
Cô cứ nghĩ nhà tù và cây gậy tàn khốc của giám ngục đã mài nhẵn sự ương bướng và gai góc của cô, bất cứ điều gì cô cũng có thể nhẫn nhịn, hóa ra, cô đã nhầm, Trác Siêu Việt vẫ