Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341811
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.
hẩu hình của mình hay không, cô lập tức đứng lên, bỏ trốn khỏi nơi làm cho cô nghẹt thở này.
Vì quá vội vàng, chân còn chưa xỏ hết vào dép đã vội bước đi ngay, kết quả là đôi dép không theo kịp bước chân cô, trọng tâm bị mất thăng bằng, cả người cô đổ nhào về phía trước.
Đúng lúc cô sắp phải hôn nền nhà, Trác Siêu Việt nhanh tay nhanh mắt giơ tay túm lấy eo cô.
Chẳng biết là do Trác Siêu Việt đã uống khá nhiều rượu nên động tác không đủ linh hoạt, hay chiếc bàn trà trước sofa gây trở ngại, hoặc anh căn bản vốn cố ý, tóm lại, Mộc Mộc không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy cảnh vật xoay chuyển, cơ thể anh và cô đảo ngược, anh nằm dưới nền nhà, còn cô lại ngã nhào lên người anh…
Trên màn hình vô tuyến, cảm xúc vô cùng mãnh liệt.
Tư thế của họ còn tạo cảm xúc mạnh mẽ hơn cả trong phim: Cô nằm sấp trên người anh, hơi thở anh rất nóng, lúc nhanh lúc chậm thổi bay mái tóc trước trán cô, tim anh cũng đập rất nhanh, nhịp đập không chút tiết tấu cứ va chạm vào phần mềm mại nơi ngực cô, còn ở phần thân dưới của anh, một vật cứng rắn cứ ấn chặt vào bắp đùi cô…
Cô và anh đã từng trải qua, đương nhiên hiểu rõ điều đó có ý nghĩa gì: Anh muốn có cô, ít nhất là cơ thể của anh muốn…
Vì vậy, khi anh đưa tay ra, đầu ngón tay chạm vào cổ áo cô, cô căng thẳng đến nỗi quên cả thở, sức lực toàn thân dường như đều bị rút cạn trong chốc lát, đầu óc cũng rối rung như một mớ bòng bong. Cô tự nhận thấy đầu óc cô lúc bình thường rất lanh lợi, nhưng cứ gặp Trác Siêu Việt là lập tức trở nên trống rỗng.
Bàn tay anh chần chừ vài giây nơi cổ áo cô. Cô cứ ngỡ anh sẽ xé rách nó, không ngờ, anh lại kéo cổ áo đang trễ xuống vì bị lôi kéo của cô lên cao, đến tận cằm cô… Dường như, anh chỉ muốn bao bọc kín mít cả người cô đến mức gió cũng không chui lọt.
“Em không sao chứ?” Anh hỏi.
Cô lắc đầu, bởi vì có anh làm đệm, cô không hề có chút thương tổn.
“Vậy thì, giờ em có thể xuống khỏi người anh được không? Chị dâu?” Hai chữ cuối cùng giống như một vết cắn vô cùng đau đớn.
“Ờ…” Mộc Mộc bấy giờ mới ý thức được mình đã nằm trên người anh rất lâu, vội vàng chống cơ thể mềm nhũn của mình lên, loay hoay mãi, cuối cùng, dưới ánh mắt trợn trừng của Trác Siêu Việt, cô đỏ bừng mặt, vịn vào tay chiếc sofa bò dậy.
“Xin lỗi, em không cố ý.”
Trác Siêu Việt chẳng thèm nhìn cô nói gì, nhặt chiếc điều khiển dưới đất lên, tắt ti vi, kết thúc những cảnh phim khiến người ta ngượng ngùng đỏ mặt rồi mới đứng lên, xoay xoay bả vai và cánh tay.
“Muộn rồi, anh xuống tầng dưới nghỉ ngơi đây. Em cũng ngủ sớm một chút, còn nữa, buổi tối khi ngủ, đừng quên khóa cửa.”
Nhìn anh rảo bước xuống lầu, Mộc Mộc quay về phòng mình, khóa cửa lại. Chiếc khóa cửa lạnh ngắt bất giác lại nóng rực trong lòng bàn tay cô…
Cô nam quả nữ ở chung một nhà, cô rất muốn biết, nếu cô không khóa cửa, sẽ xảy ra chuyện gì?
Liệu anh có nhất thời nông nổi, nửa đêm xông vào phòng cô? Sau đó…
Cô dù có phản kháng cũng không thể thắng nổi sức mạnh của anh.
Sau đó nữa thì sao? Anh chắc sẽ hối hận và tự dằn vặt mình? Rốt cuộc, giờ đây cô vẫn là bạn gái của anh trai anh, tình cảm của anh và anh trai lại tốt như vậy…
Hít thở sâu đến lần thứ n, sự rạo rực trong cơ thể đã dịu bớt, Mộc Mộc khóa cửa lại. Cô biết, Trác Siêu Việt không chỉ muốn bảo cô khóa một cánh cửa, anh còn muốn cô khóa chặt trái tim không chịu ngủ yên kia, toàn tâm toàn ý yêu Trác Siêu Nhiên.
Nếu đó là điều anh muốn, cô có thể làm được, cô nhất định sẽ làm được.
Đã quen với cuộc sống không có wuy luật, Mộc Mộc cứ lật đi lật lại trên giường rất lâu, không sao ngủ được. Điện thoại bên gối vang lên tiếng chuông báo có tin nhắn mới, cô cầm lên xem, màn hình hiện lên tên của Trác Siêu Nhiên. “Sống ở nhà anh có quen không?”
Ngẩn người cầm điện thoại hồi lâu, cô mới trả lời bằng ba chữ: “Ừm, cũng ổn.”
“Siêu Việt không bắt nạt em chứ?” Phía cuối tin nhắn, anh thêm vào một ký hiệu mạt cười, tỏ ý đang trêu đùa.
“Không, anh ấy nói sẽ tôn kính em như tôn kính thánh mẫu Maria.”
“Ha ha, vậy thì anh yên tâm rồi.”
“Siêu Nhiên, anh có thể nói cho em biết, tại sao anh lại thích em không?”
Mười mấy phút sau anh mới trả lời: “Anh cũng không nói rõ được, chỉ là có cảm giác muốn chăm sóc, bảo vệ em, muốn đối xử với em tốt một chút.”
Không có những lời lẽ bay bổng, không có sự ngọt ngào thân mật, một tình cảm dịu dàng bình lặng như nước, nhưng lại mang cho người ta sự cảm động sâu sắc nhất.
“Anh thực sự là một người đàn ông tốt, nếu như có một ngày, chúng ta không thể ở bên nhau, đó chắc chắn là vì ông tơ bà nguyệt muốn mang tới cho anh một cô gái tốt hơn em hàng vạn lần.”
“Anh nghĩ rằng, con gái khi muốn chia tay với con trai mới nói những lời như vậy.” Ngay sau đó, anh lại gửi tiếp một tin nhắn : “Mộc Mộc, có phải em đã gặp chuyện gì rồi không?”
Cầm chiếc điện thoại trong tay, Mộc Mộc đang nghĩ xem phải làm thế nào với Trác Siêu Nhiên thì mới là tốt nhất, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ rất to, trái tim cô bỗng nhiên nghẹn lại.
Phấp phỏng lo âu mở cửa phòng, cô len