XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.

“Xin hỏi, luật sư Kiều Nghi Kiệt có ở đây không?”
Kiều Nghi Kiệt vừa pha trà vừa hỏi: “Anh Trác đến tìm tôi, không biết có việc gì vậy?”
“Vì một người.”
“Ồ, xin hỏi…”
“Tô Mộc Mộc!”
Cốc trà trong tay Kiều Nghi Kiệt hơi sóng sánh, gợn lên những làn sóng nhỏ. Anh bình thản bê cốc trà lại, đặt xuống bàn, chậm rãi ngồi xuống chiếc sofa phía đối diện, chăm chú quan sát Trác Siêu Việt.
“Anh Trác có quen biết với Mộc Mộc?” Hai chữ Mộc Mộc được thốt ra từ miệng anh vô cùng dịu dàng.
“Đương nhiên là có quen biết, cô ấy là bạn gái của anh trai tôi.” Trác Siêu Việt lặng lẽ dựa người vào thành ghế, hứng thú quan sát biểu cảm thiên biến vạn hóa trên khuôn mặt của Kiều Nghi Kiệt, “Tôi nghe Mộc Mộc nói…”
Hai chữ “Mộc Mộc” thốt ra từ miệng Trác Siêu Việt không có lấy một chút dịu dàng, “… Luật sư Kiều đã từng bào chữa giúp cô ấy, sau đó còn giúp đỡ cô ấy rất nhiều.”
“…” Kiều Nghi Kiệt không nói gì, chìm vào yên lặng.
“Luật sư Kiều chắc có biên bản của vụ án đó chứ? Tôi muốn tìm hiểu một chút.”
“Rất xin lỗi, tài liệu của vụ án, chúng tôi có nghĩa vụ bảo mật cho đương sự.” Kiều Nghi Kiệt một mực từ chối.
Trác Siêu Việt cười nhạt: “Bảo mật? Ồ, vậy tôi không làm khó luật sư Kiều nữa, tôi có một người bạn, rất thân với trưởng đại diện Tề.”
Kiều Nghi Kiệt nới lỏng nút thắt cà vạt, nở một nụ cười mỉm không mấy tự nhiên, muốn nói gì đó xong lại thôi.
Trác Siêu Việt tự nhận thấy khả năng ăn nói của mình vẫn chưa tốt đến mức khiến một luật sư nói đến khản cổ mất tiếng, rõ ràng, Kiều Nghi Kiệt có chút e ngại đối với anh, còn về việc anh ta để tâm tới thân phận của anh hay là để tâm tới mối quan hệ giữa anh và Mộc Mộc, anh tạm thời vẫn chưa nghĩ ra được.
“Tại sao anh Trác lại có hứng thú với vụ án của Mộc Mộc như vậy?” Kiều Nghi Kiệt hỏi.
“Bởi vì tôi không tin rằng cô ấy có thể giết người, đặc biệt là giết người bố đã nuôi dưỡng cô ấy suốt mười bảy năm. Tôi cho rằng vụ án này có rất nhiều điểm đáng ngờ, tôi muốn tìm hiểu xem khi đó luật sư Kiều đã bào chữa cho cô ấy như thế nào.”
“Mộc Mộc là thân chủ của tôi, với tư cách là một luật sư, tôi hoàn toàn tuân theo ý kiến của thân chủ.”
“Tuân theo ý kiến của thân chủ?” Trác Siêu Việt liếc nhìn Kiều Nghi Kiệt một cái, thấy đáy mắt anh ta giống như mặt nước phẳng lặng, không gợn chút sóng, tiếp tục nói: “Nói như vậy, luật sư Kiều không hề điều tra, thu thập chứng cứ, chỉ trực tiếp làm theo ý kiến của thân chủ, thuật lại tội trạng của cô ấy với tòa án, rồi đưa cô ấy vào trại cải tạo vị thành niên?”
Trác Siêu Việt đưa tay ra, khẽ khàng bê cốc trà trên bàn lên, thổi lớp bọt trà trên bề mặt, mỉm cười: “Mười bảy tuổi là độ tuổi ngây thơ lãng mạn nhất của một cô gái, luật sư Kiều quả là “luật pháp bất dung tình” rồi.”
Kiều Nghi Kiệt chậm rãi hít một hơi, cơ thể cứng đờ đang ngồi trên ghế khẽ động đậy, che giấu thần sắc mất bình tĩnh. “Anh Trác quá đề cao tôi rồi, phía công an và quan tòa khi định tội liệu có phải chỉ nghe lời của một mình tôi không? Mộc Mộc chủ động ra đầu thú, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ… Điều tôi có thể làm, chỉ là giúp cô ấy xin tòa án nể tình, xét ở góc độ cô ấy là người bị hại, giảm nhẹ án phạt.”
“Nhân chứng? Vật chứng?” Trác Siêu Việt cười châm biếm: “Luật sư Kiều, những thứ được gọi là chứng cứ đó, bản thân anh có tin không?”
Kiều Nghi Kiệt không biết rằng Trác Siêu Việt đang cố ý khiêu khích anh, chỉ thấy anh ta cười nhạo sự kém cỏi của mình, bất giác buột miệng giải thích một cách phẫn nộ.
“Có người giúp việc theo giờ tận mắt nhìn thấy Mộc Mộc cầm dao đâm vào tim của Tô Minh Lỗi, rồi lại rút dao ra, lúc đó vì mất quá nhiều máu nên ông ấy đã qua đời, trên cán dao quả thực có dấu vân tay của cô ấy. Hơn nữa, theo lời kể của hàng xóm, mối quan hệ giữa Mộc Mộc và người chết rất không bình thường, người chết và vợ thường xuyên cãi lộn, người vợ thường chỉ trích rằng mối quan tâm của người chết đối với Mộc Mộc đã vượt quá giới hạn của một người bố nuôi với con gái nuôi, vợ của người chết còn nói đã tận mắt nhìn thấy ông ta nửa đêm khuya khoắt bước ra từ trong phòng của Mộc Mộc… Anh Trác, anh cho rằng chứng cứ đó không đáng tin hay sao?”
Trác Siêu Việt nắm chặt cốc trà trong tay, cốc trà bốc khói nghi ngút, thành cốc nóng bỏng, còn anh lại không hề có cảm giác gì.
Kiều Nghi Kiệt buông một tiếng thở, tiếp tục nói: “Căn cứ vào lời kết của đương sự, người chết đã có hành vi thông dâm với cô ấy rất nhiều lần, cô ấy vẫn luôn nhẫn nại chịu đựng, mãi tới lần cuối cùng…”
Kiều Nghi Kiệt che miệng ho một tiếng, tiếp tục nói: “Người chết khi cưỡng hiếp cô ấy, còn nói rất nhiều những lời khó nghe. Tinh thần của cô ấy nhất thời suy sụp, mới vớ con dao gọt hoa quả ngay bên cạnh đam vào ngực ông ta, cô ấy cũng vì kinh sợ quá độ, từ đó không thể nói được nữa. bên công an đã đưa cô ấy tới bệnh viện để kiểm tra, màng trinh đã bị rách từ lâu… Theo lời kể của thầy cô giáo và các bạn học ở trường, Mộc Mộc là một cô bé vô cùng ngoan ngoãn, ngày nào cũng ở nhà tập đàn, từ trước tới giờ chưa từng tiếp xúc nhiều với các bạn