Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.
ốt bốn năm, chịu đựng bao nhiêu lời trách mắng và oán hận như vậy, cô vẫn luôn lặng lẽ chấp nhận, không phản kháng, cũng không giải thích.
“Tại sao anh lại giúp cô ấy?” Trác Siêu Việt hỏi.
Ánh mắt Kiều Nghi Kiệt nhìn về phía xa xăm, chậm rãi kể lại câu chuyện trong một ngày mùa đông lạnh giá của nhiều năm trước.
Hồi đó, anh mới đến làm việc ở văn phòng luật sư Tề Thị, rất nỗ lực làm việc, dường như ngày nào cũng làm thêm giờ đến tận khuya. Một hôm, vào lúc mười giờ đêm, anh bước ra khỏi văn phòng, hôm đó rất lạnh, gió thổi vào người buốt như dao.
Trước của tòa nhà có một cô bé gầy nhỏ đứng đó, trên người chỉ mặc bộ đồng phục mỏng manh, trong tay ôm một tập hồ sơ, đứng run rẩy trong gió lạnh.
Vừa nhìn thấy anh, ánh mắt cô bé sáng bừng lên, không nói gì cả, cứ quỳ xuống trước mặt anh.
Anh vội đỡ cô dậy: “Em có chuyện gì, đứng dậy nói đi!”
Cô ngẩng mặt lên, nhìn anh, há há miệng, không phát ra âm thanh nào. Anh mãi mãi ghi nhớ ánh mắt đó, một sự cầu xin quỵ lụy nhất.
Anh đỡ cô đứng lên, đi vào trong đại sảnh của tòa nhà, đón nhận tập hồ sơ mà cô dùng hai tay đưa cho anh, giở ra xem những giấy tờ bên trong. Tài liệu mà cô đã chuẩn bị rất đầy đủ, có ảnh của người bị giết hại, có biên bản khám nghiệm tử thi, có lời khai đã được ký tên và băng ghi âm của nhân chứng, có cả lời khai của rất nhiều người biết rõ nội tình, còn có cả một bản tự thú được viết bằng máu, kể lại toàn bộ “tội trạng” của mình.
Kiều Nghi Kiệt lúc đó mới làm luật sư chưa lâu, chỉ mới chứng kiến những cảnh tượng gây kích động như vậy trên vô tuyến, bỗng nhiên lại bắt gặp một cô bé thấp hèn gắng sức cầu xin anh như thế, sự chính nghĩa trong lòng anh bỗng nhiên trỗi dậy.
Anh nghĩ, nhất định phải khiến cô bé mười bảy tuổi này tin rằng, luật pháp công chính nghiêm minh, muốn cô có cơ hội gánh vác hậu quả từ lỗi lầm do bản thân mình phạm phải, vậy là, anh đã tiếp nhận vụ án của cô.
Mặc dù người trong văn phòng đã nói, mấy hôm trước, cô bé này đã tới tìm những luật sư khác, đều bị từ chối. Mọi người đều khuyên anh đừng vướng vào đống bùn lầy này, không khéo lại gây thù chuốc oán với những người ở bên cục, nhưng anh vẫn kiên quyết tiếp nhận vụ án.
Đó là một vụ án mà Kiều Nghi Kiệt đã dồn tâm sức nhiều nhất, anh giúp cô chỉnh lý lại toàn bộ chứng cứ, đương nhiên, cũng vì cô mà phải cầu cạnh không ít người để tạo mối quan hệ, phía công an mới nhận lời điều tra, lấy lại chứng cứ.
Anh thật lòng muốn giúp đỡ cô, chưa từng nghĩ sẽ lấy của cô một đồng nào, nhưng ngày cô ra đầu thú, anh nhận được năm vạn đồng cô gửi kèm một bức thư cảm ơn rất chân thành.
Thu lại tâm trạng hồi tưởng, Kiều Nghi Kiệt nhìn về phía Trác Siêu Việt đang ngồi trầm tư suy nghĩ, “Những điều tôi biết, chỉ có vậy.”
“…” Đối với Trác Siêu Việt, biết được những điều đó đã là quá đủ rồi.
“Anh nói bố nuôi của cô ấy không cưỡng hiếp cô ấy, rốt cuộc là như thế nào?”
“Trước khi Mộc Mộc ra đầu thú… cô ấy đã bán mình trong khách sạn để đổi lấy năm vạn đồng.”
Kiều Nghi Kiệt bỗng nhiên ngồi thẳng người lên. Kinh ngạc, hổ thẹn, áy náy, tự trách móc bản thân, tất cả những hình dung từ đó đều không thể diễn tả một cách chính xác sắc diện tái xanh trên khuôn mặt anh lúc đó.
Rất lâu sau, anh mới dựa lưng vào thành ghế, “Cô ấy… quá dại dột!”
Thực ra, mấy năm nay, Kiều Nghi Kiệt không phải là không nghi ngờ chuyện Mộc Mộc rốt cuộc có giết người hay không, đặc biệt là ngày Mộc Mộc ra đầu thú, mẹ nuôi của cô vẫn luôn miệng hét lên: “Đừng bắt nó, nó vẫn là một đứa trẻ, người là do tôi giết, không liên quan gì tới nó, đừng bắt nó… Mộc Mộc, mẹ biết con là một đứa con ngoan, đừng ngốc nghếch như thế nữa, mau về nhà đi...”
Lúc đó anh cũng đã từng nghĩ, liệu có phải vì Mộc Mộc muốn cứu mẹ nên đã nói dối? Nhưng, tất cả mọi chứng cứ đã bày ra trước mắt, anh không thể không tin.
Nhận được đáp án mà mình muốn có, cũng đã thấy mặt Kiều Nghi Kiệt- người vẫn tự xưng là bạn trai của Mộc Mộc, Trác Siêu Việt mãn nguyện đứng lên, “Luật sư Kiều, rất xin lỗi, đã chiếm dụng thời gian của anh lâu như vậy…”
Anh còn chưa nói ra câu “Tôi không làm phiền nữa”, Kiều Nghi Kiệt đã vội vàng ngắt lời: “Đợi một chút.”
“Luật sư Kiều còn có chuyện gì nữa ư?”
“Anh Trác, mong anh bỏ qua vì tôi đã mạo muội, anh có thể cho tôi biết cách thức liên lạc với anh trai của anh không?” Kiều Nghi Kiệt nói một cách thành khẩn.
“Xin hỏi, anh tìm anh ấy có chuyện gì?”
“Tôi muốn nói chuyện với anh ấy về… Mộc Mộc”.
“Ồ?” Chuyện này Trác Siêu Việt tương đối có hứng thú. “Anh muốn nói chuyện gì, nói với tôi cũng vậy thôi. Tôi sẽ giúp anh chuyển lời tới anh ấy.”
Sau vài lần định nói rồi lại thoi, Kiều Nghi Kiệt thấy Trác Siêu Việt rất kiên định, cuối cùng hỏi một câu: “Họ ở bên nhau bao lâu rồi?”
Câu hỏi này quả thực khiến Trác Siêu Việt sững người lại. Họ ở bên nhau bao lâu rồi? Căn cứ vào cảnh tượng tràn đầy cảm xúc mãnh liệt mà Trác Siêu Việt bắt gặp ngày hôm đó, anh bước đầu đoán thử, “Cũng được một thời gian rồi.”
“Ổ.” Kiều Nghi Kiệt do dự một lát, “Có phải anh trai