Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
trai, cũng không hay ra ngoài chơi…”
Kiều Nghi Kiệt lắc đầu một cách bất đắc dĩ. “Lúc đó, cô ấy vẫn còn chưa tròn mười bảy tuổi… Ngoài bố nuôi của cô ấy ra, còn có người đàn ông nào có thể làm những việc không bằng cầm thú như vậy?”
Trác Siêu Việt lặng lẽ uống một ngụm trà, đặt cốc trà xuống.
Cầm thú ư? Hôm đó, anh rõ ràng đã hỏi Mộc Mộc, “Đã tròn mười tám tuổi chưa?”
Cô ấy đã gật đầu.
Ừm, thôi được, anh thừa nhận anh không tin lắm vào điều đó… Thôi được, anh đã làm chuyện đó với một cô bé còn chưa tròn mười bảy tuổi… Anh thừa nhận mình cũng có chút không bằng loài cầm thú!
Nhưng đó không phải là điều quan trọng, điều quan trọng là, Trác Siêu Việt hắng giọng, nói: “Luật sư Kiều, nếu tôi có đủ bằng chứng để chứng minh, việc làm không bằng loài cầm thú đó không phải do bố nuôi của cô ấy gây ra, anh còn cảm thấy vụ án này có chứng cứ xác thực hay không?”
Sắc mặt Kiều Nghi Kiệt trong chốc lát đã thay đổi, thiếu chút nữa thì kinh ngạc tới nỗi đứng bật dậy: “Anh nói gì? Anh có chứng cứ gì?”
“Anh muốn biết ư?” Trác Siêu Việt nhướng lông mày, tiện tay xắn tay áo của mình lên, “Tôi có thể nói cho anh biết, tuy nhiên, tôi muốn tìm hiểu tất cả mọi tình tiết của vụ án này trước đã.”
Trên thực tế, nếu Trác Siêu Việt muốn tìm hiểu tình tiết của vụ án, đến cục công an điều tra rất dễ dàng, nhưng anh lại muốn để Kiều Nghi Kiệt nói cho anh biết tất cả mọi chuyện, thứ nhất, anh cho rằng những thứ mà Kiều Nghi Kiệt biết chắc chắn sẽ nhiều hơn bên công an và bên tòa án, thứ hai, anh không thích bị người ta một mực từ chối…
Do dự một lát, Kiều Nghi Kiệt cuối cùng cũng đứng lên, tìm tập tài liệu liên quan tới vụ án năm đó trong tủ hồ sơ, rút một kẹp hồ sơ trong đó ra, đặt lên bàn trà phía trước mặt Trác Siêu Việt.
Trác Siêu Việt mở kẹp hồ sơ ra, tư liệu trong đó được sắp xếp một cách ngay ngắn, gọn gàng, có ảnh của người đã chết, biên bản khám nghiệm tử thi, còn có cả vài bản phô-tô lời khai của nhân chứng, trong đó bao gồm người làm chứng đã tận mắt chứng kiến, bằng chứng phụ, còn có cả bản tự thú của Mộc Mộc nữa…
Với mỗi văn bản, Trác Siêu Việt đều đọc rất kĩ, ngay cả một trợ từ giọng điệu không có chút ý nghĩa cũng đều chậm rãi nghiền ngẫm.
Hóa ra, mẹ đẻ của Mộc Mộc là Mộc Vũ Phi và bố nuôi của cô là Tô Minh Lỗi đã từng có một thời gian yêu nhau. Hai người đều cùng học nhạc, vốn tâm đầu ý hợp, sau đó không biêt vì nguyên nhân gì, đã chia tay nhau.
Mộc Vũ Phi đi lấy chồng, đến sống ở một thành phố khác, Tô Minh Lỗi cũng nguội lạnh tình cảm với người cũ, đã kết hôn.
Một năm sau, Tô Minh Lỗi nghe nói Mộc Vũ Phi lâm trọng bệnh, người chồng cũ bỏ bà mà đi, ông đã không quản đường sá xa xôi đi tìm bà.
Sau khi bà qua đời, ông liền nuôi dưỡng con gái của bà, đặt tên là Tô Mộc Mộc… Bởi vì Mộc Mộc có ngoại hình rất giống với Mộc Vũ Phi, vì vậy một người khó quên tình cảm cũ như ông đã nảy sinh ý định xấu với cô…
Vì thế, mẹ nuôi của Mộc Mộc là Chu Lam thường xuyên cãi lộn với Tô Minh Lỗi, đôi khi thậm chí còn xảy ra đánh nhau.
Trang cuối cùng là lời khai của Chu Lam, trên đó chỉ có một câu: “Người là do tôi giết, không liên quan gì tới con gái tôi…”
Anh không hiểu, cầm trang giấy đó giơ về phía Kiều Nghi Kiệt, hỏi: “Thế này nghía là gì?”
“Khi công an tới hiện trường xảy ra vụ án, ngoài người làm chứng, chỉ có Mộc Mộc và mẹ nuôi Chu Lam của cô ấy ở đó, trên cán dao có dấu vân tay của cả hai người, công an liền bắt giữ cả hai mẹ con họ. Sau đó, Chu Lam đã nhận tội, phía công an mới thả Mộc Mộc ra… Bởi vì trạng thái tinh thần của Chu Lam có chút vấn đề, nên lời khai khi hỏi cung chỉ có một câu như vậy.”
“Sau đó thì sao?”
Sau khi Mộc Mộc ra đầu thú, tinh thần của Chu Lam hoàn toàn suy sụp, lời nói không còn theo trình tự logic nào nữa, bác sĩ tâm lý đã kiểm tra và kết luận bà ấy vì phải chịu cú sốc tâm lý quá độ, nên có biểu hiện tâm thần phân liệt ở mức độ nhẹ, mọi lời khai của bà ấy liển trở nên mất hiệu lực.
“Vậy bây giờ bà ấy ở đâu?”
“Năm đầu tiên khi Mộc Mộc phải vào trại cải tạo, bệnh tim của Chu Lam tái phát, bà ấy đã qua đời.”
Trác Siêu Việt day day đầu lông mày đau nhức, gấp kẹp hồ sơ lại, quẳng lên bàn.
Giờ đây, anh đã hiểu tất cả mọi chuyện.
Vì muốn cứu mẹ nuôi, cô ấy đã tự nguyện ra đầu thú, tự nguyện ngồi tù, thậm chí, tự nguyện bán lần đầu tiên quý giá nhất của mình cho một người đàn ông xa lạ. Thảo nào, câu đầu tiên mà cô ấy nói với anh lại mang sắc thái lôi kéo trần trụi như vậy: “Cho tôi vay năm vạn đồng, muốn tôi làm gì cũng được!”
Anh chỉ yêu cầu cô ở bên anh, cô lại vội vàng kiên quyết muốn “đi tới bến”.
Thảo nào rõ ràng anh đã đưa tiền cho cô, cô vẫn kiên quyết muốn anh đưa cô tới khách sạn.
Từ đầu tới cuối, đều là một sự lợi dụng đã được toan tính từ trước.
Anh đã trở thành công cụ để lợi dụng, nhưng lại không hề hận cô, cũng không thương hại cô. Ngược lại, anh có chút khâm phục cô, một cô bé chưa tròn mười bảy tuổi, một đôi vai gầy bé nhỏ lại có dũng khí để gánh chịu một bi kịch không đáng phải gánh chịu.
Oan ức ngồi tù su