Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

anh đã quen biết Mộc Mộc từ trước không, đã từng tặng cho cô ấy một chiếc khăn trắng?”
Khăn tay màu trắng? Trác Siêu Việt sững người lại. “Sao anh biết?”
“Bởi vì suốt mấy năm nay, Mộc Mộc luôn chờ đợi anh ấy, Mộc Mộc đã từng nói, dù có chết cô ấy cũng không đón nhận người khác. Vì vậy, nhất định là cô ấy đã tìm thấy anh ấy rồi…”
“Dù chết cũng không đón nhận người khác…” Trái tim Trác Siêu Việt nhói lên đau buốt.
“Nếu tiện, xin hãy giúp tôi chuyển lời tới anh ấy: Mấy năm qua, Mộc Mộc đã sống một cuộc sống không bằng chết, nếu không phải là vì anh ấy, Mộc Mộc đã không thể sống tới ngày hôm nay. Cô ấy là một cô gái tốt, xin đừng làm tổn thương cô ấy…”
“Tôi đảm bảo.”
Rời khỏi văn phòng luật sư, Trác Siêu Việt mệt mỏi dựa vào ghế xe hút thuốc.
Nhưng điếu thuốc ngày hôm nay khiến anh bị sặc, đến nỗi mắt cay sè, không ngừng ho sặc sụa, rất lâu sau mới đỡ, mắt anh vằn lên những tia máu đỏ.
Anh dụi tắt thuốc, một lát sau, lại châm một điếu khác, tiếp tục hút.
Anh cứ nghĩ rằng chỉ cần đối xử tệ với cô, cô sẽ dần dần phát hiện ra anh không xứng đáng để cô yêu thương, dần dần phát hiện ra anh trai của anh mới là người đàn ông xứng đáng để cô gửi gắm cả cuộc đời. Giờ đây xem ra, anh đã sai rồi, tình yêu của cô dành cho anh sâu đậm hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh.
Cô là một cô gái tốt, chỉ có điều vận mệnh không công bằng với cô. Cô đã bị mất tiếng, vì mẹ nuôi mà phải từ bỏ ước mơ, từ bỏ tự do, lặng lẽ gánh chịu tội danh giết người, bị người thân nguyền rủa. cô cứ nghĩ cô còn có mẹ, đến khi ra tù là có thể về nhà, nhưng người mẹ nuôi cũng đã bỏ lại cô.
Cô chỉ có thể gửi gắm toàn bộ hy vọng lên anh… bởi vì anh đã nhận lời với cô, sẽ làm thay đổi vận mệnh của cô.
Bốn năm trước, anh biết rõ câu cuối cùng cô nói là gì: “Đợi đến khi chúng ta gặp lại nhau.”
Cô vẫn luôn đợi đến ngày đó ư?
Anh như nhìn thấy cảnh tượng cô bị đánh thương tích đầy mình, cuộn tròn trong góc khuất tối tăm, khóc nức nở, luôn miệng lẩm bẩm: “Đợi khi chúng ta gặp lại nhau.”
Vì lời hứa này, cô dù có chết cũng không chịu tiếp nhận người đàn ông khác, cho dù đó là một luật sư chân thành, hay một sĩ quan quân đội có thể đáp ứng giấc mơ của tất cả các cô gái.
Nhưng anh đã làm gì, dùng một tiếng “chị dâu” để nhắc nhở cô rằng giữa họ không có khả năng, cứ lần lượt gợi lên mọi chuyện đau buồn của cô trong quá khứ, cào rách vết thương sớm đã nhiễm trùng mưng mủ, lại còn rắc thêm muối lên đó.
Anh đối với cô thật quá tàn nhẫn!
Dụi tắt điếu thuốc, Trác Siêu Việt lái xe về hướng công ty. Lúc này, anh không thể về nhà, anh sợ gặp cô, anh sẽ không thể kiềm chế được bản thân mà ôm lấy cô, nói với cô rằng: “Hãy làm bạn gái của anh nhé, anh sẽ đối xử thật tốt với em, sẽ không để em phải chịu tổn thương nào nữa.”






Trước khung cửa sổ kéo dài tới sát nền nhà
một ông chủ đang ngồi trước bàn họp với sắc mặt trầm ngâm ảm đạm, cau mày nhìn bản kế hoạch XX. Cả phòng họp lặng ngắt như tờ, giám đốc các bộ phận đều không dám thở mạnh, giám đốc Vương- người phụ trách kinh doanh với đối tác Nga đang không ngừng lau mồ hôi, tới nỗi chiếc khăn tay đã ướt sũng, phó giám đốc thì liên tục uống nước, hết ngụm này tới ngụm khác.
Không phải họ nhát gan sợ sệt, mà là tác phong của ông chủ họ từ trước tới giờ rất cứng rawngm tâm trạng không tốt sẽ biệt phải nhân viên đi biên cương ngay. Năm ngoái, giám đốc bộ phận phụ trách mảng kinh doanh với đối tác châu Phi chỉ vì một lô hàng bị hải quan tịch thu, đã bị điều tới châu Phi “mở rộng thị trường”, tới tận bây giờ vẫn chưa được về.
Giờ đây, hải quan phía đối tác Nga có vấn đề, lô hàng của họ bị tịch thu. Mặc dù lô hàng này có số lượng không nhiều, nhưng lại là nguyên liệu cho động cơ khởi động của máy bay quân sự, ông chủ của họ đã phải tốn rất nhiều công sức mới có thể mua được từ một phòng thí nghiệm của một trường đại họ, đã làm xong thủ tục thông quan, không ngờ, lại bị phát hiện tại sân bay.
Một người bạn vô cùng quan trọng của ông chủ rất cần lô hàng này, vậy mà họ đã làm hỏng việc, chẳng may ông chủ tức giận, sẽ điều họ tới Siberia mất.
Cô khiến máu nóng trong người anh cuồn cuộn trào dâng, hận một nỗi không thể nghiền nát cô ra, nuốt vào trong họng. Nhưng khi anh đang tràn đầy cảm xúc, đôi mắt cô lại ánh lên lời cầu xin mong anh nương tay…
Sau khi Trác Siêu Việt trầm ngâm trước tập hồ sơ chừng hai mươi phút, giám đốc Vương không còn điềm tĩnh được nữa, len lén ra hiệu bằng mắt với phó giám đốc, tỏ ý muốn anh ta “hy sinh”. Phó giám đốc bê cốc nước lên, uống nốt ngụm cuối cùng, cất tiếng nói khô khốc: “Kế hoạch này hơi gấp, ờ, tôi…” Anh ta ho khan vài tiếng, “Chi bằng, ngày mai tôi sẽ đi Nga một chuyến, thương thảo lại một chút…”
“Ừm…” Ông chủ họ đang đắm chùm trong hồi tưởng hạnh phúc, không nghe rõ vị phó giám đốc kia nói gì, đáp lời luôn: “À, được! Có thể!”
Vậy là, vị phó giám đốc đáng thương đã bị điều sang Nga.
Trác Siêu Việt đứng dậy, quẳng tập hồ sơ kế hoạch về phía vị giám đ