XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.

ơ thể mềm yếu của cô…
Chính là cảm giác này, giống hệt nụ hôn trong ký ức, quyết liệt mà đau đớn, cảm xúc mà tuyệt vọng…
Nụ hôn cứ kéo dài mãi, động tác của anh liền rời xa quỹ đạo vốn có, bàn tay luồn vào dưới vạt áo phía trước của cô, những ngón tay lạnh buốt cọ xát vào làn da nóng bừng, ngón tay lần mở móc áo ngực, luồn vào bên trong, vân vê đường cong tinh xảo đó.
Dây thần kinh sau khi đắm chìm trong men rượu vô cùng mẫn cảm, toàn thân cô mềm nhũ, hít thở khó khăn, níu chặt lấy vai anh theo bản năng, áp sát tấm thân run rẩy vào cơ thể cường tráng của anh.
Cô chưa từng có giấc mơ nào chân thực như vậy, mỗi một động tác vuốt ve đều gợi lên cảm giác đê mê. Toàn thân bị cơ quan cảm giác khống chế, đôi tay không hiểu sao cứ luồn vào trong lớp áo sơ mi của anh, vuốt ve tấm lưng dẻo dai…
Cô lờ mờ nhìn thấy có xe đi ngang qua, tiếng còi xe vang vọng xa dần… Cho dù là mơ, cô cũng hoàn toàn không để ý đến nữa, bàn tay nhỏ tham lam khát khao cảm nhận đường cong tuyệt mỹ trên lưng anh…
Cô muốn nhiều hơn nữa, muốn cơ thể được anh lấp đầy, muốn được anh “yêu”. Anh dường như cũng muốn nhiều hơn nữa, đôi môi từ trên môi cô lướt xuống cằm rồi cứ thế đi xuống dưới, mơn man nơi cổ áo cô… một vật cương cứng, ấm nóng ở phần thân dưới cứ áp sát giữa hai đùi cô…
Ngọn lửa được thổi bùng lên từ giữa hai đùi, thiêu rụi toàn bộ đại não của Mộc Mộc.
Chuyện xảy ra tiếp theo giống như các cảnh trong phim, biết rõ rằng không thể, nhưng hoàn toàn không chịu tuân theo sự điều khiển của tư duy…
Men rượu đã làm tê liệt dây thần kinh, làm tê liệt cảm giác, nhưng không thể làm tê liệt dục vọng trong lòng họ.
Họ gọi xe về nhà, vừa vào trong cửa, Trác Siêu Việt đã vội vàng cởi bỏ quần áo của Mộc Mộc, cùng với tiếng sột xoạt của quần áo, đầu lưỡi ấm nóng của anh đặt lên đôi vai trần của cô, liếm láp từng millimet trên da cô, giống như một người bộ hành trên sa mạc gặp được cơn mưa lành đã khao khát từ lâu, bất chấp tất cả, nếm trải mùi vị của cô.
Cô không hề phản kháng, hai tay ôm lấy eo anh, cơ thể úp sát vào ngọn lửa nhiệt tình, đón nhận sự kiếm tìm của anh….
Bầu trời đêm mênh mông xanh thẳm, nước sông cũng xanh thẳm, sâu hun hút như muốn nuốt gọn cả người ta vào đó.
Chiếc áo sơ mi bất giác bị cởi bỏ hoàn toàn, anh đã mất hết lý trí, bế thốc cô lên, đặt cô nằm lên giường, nằm đè lên người cô, hai tay lần tìm nơi đùi cô…
Khi hai đầu gối bị anh kẹp chặt, cô thức tỉnh trong giây lát, nhưng chỉ trong giây lát thôi, cô còn chưa kịp lấy lại lý trí, đã lại ngã vào hố sâu dục vọng.
Cho dù ngày mai khi tỉnh lại, sẽ muôn đời muôn kiếp không trở lại được, cô cũng không hối hận.
Bỗng nhiên, đúng vào lúc quan trọng nhất…
Điện thoại di động của cô vang lên tiếng chuông báo có tin nhắn mới, đôi môi đang đắm chìm trong nụ hôn cuồng nhiệt bỗng sững lại, hai người họ cũng ngây người trong một lúc, giống như ngọn lửa đang bùng cháy bị giội một chậu nước lạnh, tắt lim giữa chừng.
Anh do dự một chút, buông cô ra, cúi người xuống nhặt điện thoại của cô ở dưới đất lên, mở tin nhắn…
Ánh sáng màu xanh nhạt trên màn hình đọng lại trong mắt anh, phản chiếu một cách rõ ràng sự mâu thuẫn trong đó.
Cô chống người khe khẽ ngồi dậy, vừa hay nhìn thấy dòng chữ hiển thị trên màn hình: “Đêm nay sẽ có mưa to, em mang theo ô không đấy?”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời quả nhiên dày đặc mây đen.
Ngón tay Trác Siêu Việt khẽ lướt trên bàn phím điện thoại, từng mẩu tin nhắn lần lượt xuất hiện trên màn hình, anh đọc hêt từng câu từng chữ, rồi ném điện thoại lên giường.
Không nói một lời, anh lặng lẽ kéo tấm chăn đắp lên người cô, cúi người nhặt mớ quần áo đang vứt lăn lóc khắp nơi, quần lót, quần dài, áo sơ mi, từng chiếc, từng chiếc được mặc lại trên người.
Cô nhắm chặt đôi mắt ướt đẫm, chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, đến nỗi không thể động đậy, không thể suy nghĩ, cuối cùng thiếp đi






Ngủ một giấc tới khi mặt trời đứng bóng, dưới tần vang lên những tiếng di chuyển đồ đạc lạch cạch, còn cả giọng nói khàn khàn của một người đàn ông lạ.
“Để ở đây phải không? A, được!”
Mộc Mộc bị đánh thức từ một giấc ngủ không mộng mị, cảm giác đầu tiên là đầu óc cô như bị hàng nghìn, hàng vạn con ngựa giẫm đạp lên, đau đến nỗi sắp nổ tung, cô ấn tay vào mái đầu đang đau nhức, mở mắt ra, ngây người hồi lâu mới phát hiện minh đang nằm trên chiếc giường mà cô đang ở nhờ trong thời gian gần đây, ở bên ngoài, mặt trời đã lên cao tới giữa bầu trời.
Sao cô lại ngủ ở đây?
Cô cố gắng nhớ lại, nhưng những tình tiết của sự việc sau khi uống say giống như một đoạn phim bị cắt bỏ, từng đoạn, từng đoạn rời rạc không hề liên quan tới nhau.
Điều phải tới sớm muộn gì cũng sẽ tới, cô hít một hơi thật sâu, trèo xuống giường, mở cửa.
Trác Siêu Việt đứng ở ngoài cửa trong bộ đồ mặc ở nhà màu trắng, trên tay còn bê một bát chất lỏng màu cam đỏ, trên người phảng phất mùi khói thuốc, quyện lẫn hương bạc hà nhè nhẹ. “Sao, có phải là rât đau đầu không?”
Vừa nhìn thấy T