Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

đến việc sẽ đi tìm bố đẻ của mình không?”
Chuyện trò mãi, anh bỗng nhiên nhắc tới vấn đề này.
“Bố đẻ?” Mộc Mộc nằm bò trên bàn cười ngất, đến nỗi suýt chảy cả nước mắt.
“Sao thế? Buồn cười lắm à?”
Cô cười, giật lấy ly rượu của anh, uốn cạn, “Ông ấy chết rồi! Ông ấy chết rồi…”
Trác Siêu Việt im lặng nhìn cô hồi lâu, nắm chặt bàn tay run rẩy của cô: “Em uống say rồi.”
Cô đã say, anh cũng say rồi.
Khi họ ra khỏi Lạc Nhật, chân bước loạng choạng, đi cũng không vững.
Nhân viên phục vụ đuổi theo hỏi: “Trác tiên sinh, có cần gọi xe giúp anh không ạ?”
Trác Siêu Việt xua tay, khoác vai Mộc Mộc, bước những bước xiêu vẹo trên đường dành cho người đi bộ.
Không chịu được sức nặng đang đè xuống, Mộc Mộc gắng hết sức đẩy anh ra, “Anh muốn đè chết em hay sao hả!”
Anh hoàn toàn không nhìn thấy cô nói gì, cánh tay lại vươn ra ôm gọn lấy cô. “Em hãy tin anh, anh nhất định có thể biến ước mơ của em thành hiện thực, anh không chỉ có thể giúp em vào học ở Học viện Âm nhạc, còn có thể giúp em lật lại bản án…”
“Ai thèm chứ!” Cô lại đẩy anh ra một lần nữa, đi đến bên đài phun nước, vụng về trèo lên bậc đá cao hơn một thước.
Nước từ đài phun bắn vào người, làm ướt mái tóc và quần áo vô. Cô cười với anh, chưa bao giờ rạng rỡ, xinh đẹp như vậy.
“Trác Siêu Việt, em nói cho anh biết, em không cần bất cứ ai chăm sóc. Anh đợi đấy mà xem, em không chỉ có thể thi đỗ vào Học viện Âm nhạc, em còn có thể thi nghiên cứu sinh, sai này, em muốn được chơi piano trước hàng vạn người trong hội trường lớn… Em muốn tất cả mọi người đều thấy rằng, người đã từng ngồi tù thì sao? Không thể nói chuyện được thì sao? Tô Mộc Mộc em vẫn có thể biểu diễn những giai điệu xúc động lòng người…”
“Trác Siêu Việt, anh nói xem, em có làm được không?”
Anh nhìn cô, cười đến nỗi khóe môi như sắp bị chuột rút đến nơi, không ngừng gật đầu, “Được, em đương nhiên làm được!”
Cô cúi đầu, rút từ trong túi ra “bông hoa hồng trắng” mà cô luôn cất giữ cẩn thận, gỡ nó thành một chiếc khăn tay, giơ cao lên.
Chiếc khăn tay trắng muốt tung bay trong gió, cô mỉm cười buông ta, để gió cuốn nó vào đêm đen…
Cô đã say, nhưng cô biết mình đang nói gì, làm gì. Men rượu không khiến cô mất đi lý trí, chỉ cho cô thêm dũng khí mà cô cần.
Từ nay về sau, cô sẽ sống một cách thoải mái, sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân, không cần người khác phải tạo ra kỳ tích cho cô, cũng không cần người khác giúp cô thay đổi vận mệnh, số phận của cô, cô có thể tự thay đổi, đường đi sau này của cô, cô muốn tự mình đi tới.
Trác Siêu Việt đi đến trước mặt cô, nhìn cô, nụ cười trên khóe môi dần dần tan biến.
Bỗng nhiên, anh đưa tay ôm lấy cô, quay người bế bổng cô xuống bậc thềm.
“Tại sao không cần đến nó nữa?”
“Có một số thứ, cần phải để ở nơi này…” Cô mỉm cười chỉ vào trái tim. “Trác Siêu Việt, em đã quyết định rồi, đợi đến khi tìm được cơ hội để giải thích rõ ràng với Siêu Nhiên, em sẽ ra đi.”
“Tại sao?”
Cô lại chỉ vào trái tim mình, kho cô cười, khóe mắt lại ướt đẫm, “Bởi vì, ở đây không còn chỗ dành cho người khác nữa rồi… Chỗ này là của anh…” Nói đoạn, cô đặt tay lên ngực anh, cảm nhạn nhịp tim anh đang rối loạn, “Cũng có em, đúng không?”
Anh không trả lời, hai mắt cứ chăm chú nhìn vào đôi môi cô.
“Một đêm của bốn năm trước đây, anh thật sự đã quên hẳn rồi sao? Anh còn nhớ đã từng nói muốn em trở thành bạn gái của anh không? Anh còn nhớ đã từng bảo em hãy tin anh, anh có thể thay đổi vận mệnh của em không…”
Anh không trả lời, đáy mắt dần dần xuất hiện những vệt màu đỏ.
“Anh có biết không? Bốn năm qua, ngày nào em cũng nhớ đến anh, mỗi buổi tối, sau khi đèn điện tắt hết, khi đám tù nhân cùng phòng giở trò ức hiếp em, trong đầu em chỉ nhớ tới anh thôi… nhớ tới những lời anh đã nói, em không được cam chịu số mệnh, anh có thể thay đổi vận mệnh của em…”
Cánh tay đang ôm eo cô siết chặt hơn, cơ thể cô nghiêng về phía trước theo đà ôm, đôi môi vô tình lướt qua làn môi ấm ướt át của anh, lưu lại một cảm giác tê buốt mãnh liệt.
Cô đang muốn né tránh, anh lại bất ngờ nâng khuôn mặt cô lên, chiếm đoạt đôi môi cô…
Nụ hôn nồng cháy trong chốc lát đã nhen nhóm ngọn lửa nhiệt tình trong cô, một chút ý thức cuối cùng còn sót lại cũng tan biến. trời đất quay cuồng điên đảo, đèn điện trở nên mơ hồ, những giọt nước bắn tung tóe giống như những giọt mưa.
Cô không có cách nào để phân biệt được đâu là hiện tại, đâu là quá khứ. Đây là sự thật, hay là giấc mơ?
Đây lại là một giấc mơ ư?
Anh bây giờ không lạnh lùng gọi cô là chị dâu, không châm chọc cạnh khóe giẫm đạp lên lòng tự trọng của cô. Chỉ có Trác Siêu Việt trong giấc mơ mới nhiệt tình như thế này, mới tràn đầy cảm xúc ôm cô vào lòng, say đắm hôn cô, đầu lưỡi luồn vào giữa hai hàm răng của cô, hung hăng tấn công vào bên trong, quấn chặt lấy đầu lưỡi đang tê bì, khuấy đảo đến mức khiến môi và lưỡi cô khẽ nhói đau.
Hãy coi như đây là một giấc mơ đi.
Cô quên hết mọi thứ, ôm chặt lấy cô anh, dùng toàn bộ sức lực vốn có để hôn lại anh. Anh ôm chặt eo cô, cánh tay đỡ lấy c