Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.
rác Siêu Việt, tâm trí cô trở nên rối loạn, vò vò mái tóc, len lén liếc nhìn thần sắc của anh, biểu hiện của anh vẫn điềm tĩnh, thoải mái như xưa, không hề có chút bất ổn, càng không có vẻ áy náy, xem ra chưa hề xảy ra bất cứ chuyện gì.
Lẽ nào, những mảnh ký ức của cô đều chỉ là nằm mơ?
Chao ôi, từ khi gặp lại Trác Siêu Việt, những giấc mơ của cô gần đây càng ngày càng bất bình thường.
Anh đưa chiếc bát trong tay về phía cô, nói một cách thản nhiên: “Anh pha cho em một bát nước mật ong, uống một chút đi. Có thể giảm đau đầu đấy.”
“Cảm ơn!” Mộc Mộc đón lấy bát nước mật ong, uống một ngụm, mùi vị của dường mật trôi vào dạ dày, vô cùng ấm áp, ngọt ngào, cô không thể không nở một nụ cười ngọt ngào hơn cả mật ong: “Tối qua anh cũng đã uống rất nhiều, không đau đầu sao?”
“Anh quen rồi.” Anh nói. “Đúng rồi, hôm nay, khi anh mua đồ, được tặng một cặp vé nghe hòa nhạc, anh không tìm được bạn cùng đi nghe, tối mai em có rảnh không?’’
“Có, tối mai không có lịch biểu diễn.” Có cơ hội đi nghe hòa nhạc, sao lại không có thời gian chứ? Nhưng, có một chuyện cô vẫn cảm thấy khó hiểu. “Anh mua thứ gì mà được tặng cả vé nghe hòa nhạc?”
“Em xuống dưới tầng xem là sẽ biết ngay thôi!” Khuôn mặt đầy vẻ bí mật.
“Ồ.”
Thấy anh quay ngươi chuẩn bị đi xuống, Mộc Mộc cúi đầu uống bát nước mật ong, chuẩn bị đóng cửa, anh chợt nhớ ra điều gì, quay người lại, “Anh đưa quần áo đã thay ra của em tới hiệu giặt là rồi, ngày mai người của hiệu giặt là sẽ mang tới trả.”
Vừa nhắc tới quần áo được thay ra, Mộc Mộc liền bị sặc nước, biệt miệng ho sặc sụa. Khuôn mặt lúc thì đỏ ửng, lúc lại tím ngắt. Một lúc lâu sau, cô mới hồi lại, mở miệng thăm dò: “Vậy quần áo của em… không phải là anh giúp em thay đấy chứ?”
“Là do anh thay.” Anh nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô, nụ cười hiện lên trong đáy mắt. “Dễ như trở bàn tay, em không cần phải cảm ơn anh.”
“Anh…”
Ánh mắt lấp lánh ánh cười của anh không biết vô tình hay cố ý liếc về phía ngực cô, “Nói thật nhé, mấy năm nay, em thật sự đã trưởng thành rất nhiều…”
Anh cố ý nhấn mạnh vào hai từ “trưởng thành”, khiến cô khó mà không kiên tưởng tới một bộ phận đặc biệt nào đó trên cơ thể mình. Cô cúi đầu, chỉ thấy lớp vải áo với chất liệu gần như trong suốt ôm sát vào cơ thể, khuôn ngực tròn đầy nổi lên hai núm nhỏ xinh.
Cô vội vàng kéo chiếc áo ngủ, cánh tay che kín bầu ngực.
Trác Siêu Việt che miệng hắng giọng, vỗ vỗ vào vai cô, giọng điệu như đang an ủi: “Không cần quá căng thẳng, anh không phải là chưa từng nhìn thấy…”
Sau khi hoàn tất việc vệ sinh cá nhân trong tâm trạng hoảng hốt và ăn vận chỉnh tề, Mộc Mộc mới chậm rãi đi xuống tầng. Vừa bước qua chiếu nghỉ ở cầu thang, cô lập tức thấy Trác Siêu Việt đang đứng bên ô cửa sổ rộng lớn trong suốt, bên cạnh anh là một cây đàn piano trắng muốt. nước sơn trắng như tuyết, đường viền màu vàng rực, to lớn vô cùng, Mộc Mộc chưa từng nhìn thấy một cây đàn nào đẹp như vậy, trong chốc lát cô quên hết tất cả mọi thứ, chạy vội tới, đứng trước cây đàn ngắm nghía từ trên xuống dưới, từ trái sang phải.
Mộc Mộc đưa tay ra định sờ thử, nhưng vừa nhìn thấy trên thân đàn có khắc dòng chứ STEINWAY, cô liền rụt tay lại. Chần chừ một lúc, không kiềm chế nổi sự mê mẩn, cô lại khe khẽ vuốt ve nước sơn bóng loáng, cảm giác thật nhẵn mịn.
“Đẹp không?”
Loại đàn piano cao cấp này đâu chỉ dùng một từ “đẹp” để miêu tả được. “Anh mua đàn mới à? Tại sao lại mua đàn piano?”
“Ừm, dạo này anh muốn tôi luyện tính cách một chút, muốn học chơi piano.” Trác Siêu Việt vừa nói vừa tùy tiện dựa vào thân đàn. Mộc Mộc vội vàng đẩy anh ra, ý chừng anh nên đứng xa một chút, đàn piano không phải là thứ để dựa dẫm.
“Giúp anh thử một chút, xem cây đàn này như thế nào?”
“Được thôi!” Cô mỉm cười ngồi lên chiếc ghế màu trắng, chùi hai bàn tay vào váy cho tới khi lòng bàn tay đỏ ửng lên mới thận trọng đặt lên phím đàn.
Những ngón tay linh hoạt lướt trên phím đàn, giai điệu tuyệt vời du dương vang lên, bản nhạc ‘Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa’ còn sống động hơn bốn năm trước rất nhiều.
“Được, rất hay! Âm sắc trong trẻo ngân vang. Cảm giác khi chạm vào rất tuyệt vời, độ cân bằng tốt, sức căng của dây đàn cũng rất mạnh…” Cô không ngớt tán thưởng. Xét trên mọi góc độ, cây đàn piano này có thể coi là hoàn mỹ.
Chỉ có điều, một cây đàn tốt như vậy, dành cho người mới bắt đầu học, quả thực là đáng tiếc!
“Vừa hay anh còn chưa tìm được giáo viên dạy đàn, buổi chiều em rảnh rỗi, dạy anh chơi đàn nhé!” Trác Siêu Việt bê ghế lại, ngồi xuống bên cạnh cô. “Anh sẽ trả tiền học phí cho em, một ngàn đồng một giờ học, thế nào?”
“Em không thu học phí, anh mời em ăn pizza nhé?”
“Được!”
Bên ngoài khung cửa sổ rộng lớn là phong cảnh tuyệt đẹp của thành phố.
Bên trong cửa sổ, họ vai kề vai ngồi trước cây đàn piano, cô nắm lấy bàn tay có phần gượng gạo của anh, chăm chú hướng dẫn anh, anh cũng học rất chăm chỉ, ánh mắt cứ chăm chú nhìn vào đôi môi hơi sưng đỏ của cô…
Thực ra, những câu đối thoại thông thường trong cuộc sống, Trác Siêu V