The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.

chút, giọng nói dễ khiến người ta liên trưởng xa xôi cất lên: “Chuyện này, thật khó nói… Trước mắt, bọn tôi đang sống chung nhà.”
Cô gái xinh đẹp kinh ngạc nhìn ngắm Mộc Mộc một lượt, mỉm cười hờ hững, “Từ khi nào anh lại thích kiểu trẻ con như thế này vậy?”
“Từ trước tới giờ vẫn thế.” Trác Siêu Việt cố ý ghé lại gần Mộc Mộc hơn, liếc nhìn cô đầy mờ ám: “Tôi luôn thích những thứ khó nhằn, càng nhỏ càng thích, đặc biệt là vị thành niên.”
Biết rõ rằng Trác Siêu Việt đang cố ý chọc tức người phụ nữ kia, nhịp tim của Mộc Mộc vẫn bị lỡ một nhịp, đặc biệt là khi anh nói ra ba chữ “vị thành niên”.
Cô không biết rằng, Trác Siêu Việt hoàn toàn không muốn chọc tức ai cả, anh chỉ muốn cô hiểu rằng: Anh vẫn luôn yêu cô, từ khi cô chưa trưởng thành đã bắt đầu yêu cô rồi…
Nhưng cô lại không hiểu được điều đó.
“Tôi còn có việc, không đưa cô về nhà nữa, cô tự lái xe về đi.” Trác Siêu Việt nói.
“Xe của anh…”
“Tặng cô đấy! Coi như là thù lao tôi dành cho cô.”
Không nói thêm một lời thừa thãi nào nữa, Trác Siêu Việt kéo tay Mộc Mộc đi luôn.
Vừa đi, anh vừa lôi điện thoại ra, thành thục bấm một số điện thoại. “Hàng, hợp kim mà cậu cần đã vận chuyển về rồi, tớ đã gửi trực tiếp tới đơn vị của cậu…”
“Tiền á? Tùy thôi, cậu xem đáng giá bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu… Một nghìn?!” Anh bỏ bớt phần đơn vị đằng sao. “Một đống hợp kim nát ấy mà cũng đáng nhiều tiền như vậy sao? Cậu đừng nói chuyện giá trị với tớ, mấy nhà khoa học bọn cậu thật không biết nỗi khốn khổ của dân thường…”
“Cần, sao lại không cần? Được, tớ sẽ bảo kế toán viết hóa đơn cho cậu, sau đó sẽ đưa hóa đơn tới cho cậu… Được, tớ hiểu. chuyển hóa đơn xong, cậu chuyển thẳng tiền vào tài khoản của công ty tớ nhé!”
“Ồ, đúng rồi, lần trước cậu nói cần mảnh vỡ của loại đầu đạn đó, tớ chỉ giúp cậu lấy được một mảnh, sẽ đưa tới cho cậu cùng với hóa đơn luôn… Không cần phải trả tiền nữa đâu, tớ tặng cậu miễn phí đấy.”
Mộc Mộc khẽ quay đầu lại, trên con phố dài lạnh lẽo, cô gái xinh đẹp bất lực dựa người vào chiếc xe thể thao, ánh mắt đờ đẫn nhìn theo bóng dáng của Trác Siêu Việt.
Từ đầu tới cuối, anh không hề quay đầu lại.
Vòng qua chỗ rẽ ở đầu phố, Mộc Mộc nghĩ sứ mệnh của mình đã hoàn thành, bèn rút tay đang bị anh nắm chặt về. “Anh luôn làm tổn thương người phụ nữ thích anh như vậy sao?”
Trác Siêu Việt chăm chú nhìn vào đôi môi cô, cả một phút đồng hồ.
“Khi vào công ty của anh, cô ấy vừa mới tốt nghiệp khoa tiếng Nga. Cô ấy xin anh cơ hội, anh đã cho cô ấy rất nhiều cơ hội. Giờ đậy, cô ấy đã có công ty riêng kinh doanh với đối tác Nga… Em cho rằng như vậy là anh làm tổn thương cô ấy?”
Mộc Mộc đã hiểu, hóa ra là cô ấy phản bội anh, “Vì vậy anh hận cô ấy?”
“Chẳng có gì đáng hận cả, cô ấy đã từng làm cho anh rất nhiều việc, cũng phải trả giá rất nhiều…” Trác Siêu Việt cười một cách bất cần, quay người đối diện với Mộc Mộc, “Vẫn còn sớm, em có muốn tới chỗ nào không? Anh đưa em đi.”
Nơi rất muốn tới? Đôi mắt cô sáng bừng lên: “Lạc Nhật, có được không?”
“Được thôi!”






Mấy năm nay, thành phố S thay đổi rất nhiều, quán bar Lạc Nhật giờ không còn là một quán rượu nhỏ không mấy bắt mắt, chìm đắm trong ánh đèn xanh đỏ rực rỡ nữa.
Quán bar bây giờ, tường bao lấp lánh ánh đèn cùng hai chữ Lạc Nhật to đùng trên biển hiệu, chiếu sáng cả đêm đen, hệt như “ánh tà dương” không bao giờ tắt.
Khi mới ra tù, cứ ba ngày Mộc Mộc lại tới đây một lần, nhưng giá cả ở đây đắt kinh hoàng, chít tiền tích góp của cô không đủ để tiêu xài ở đây trong vòng một tháng.
Nghĩ tới chuyện phải tích góp tiền để sang cất cho bố mẹ một phần mộ tốt hơn, cô chỉ có thể thi thoảng đứng từ xa mà nhìn ngắm ánh đèn rực rỡ huy hoàng của quán bar Lạc Nhật.
Còn chưa vào cửa chính, nhân viên phục vụ ngoài cổng đã cung kính kéo rộng cánh cửa, “Trác tiên sinh, lâu rồi không thấy anh tới.”
Anh kể lại một cách điềm tĩnh, không có bất cứ sắc thái tình cảm nào, như thể đang kể lại một công chuyện làm ăn bình thường nhất của mình.
Nhưng Mộc Mộc lại không thể bình thản được.
Nhân viên phục vụ bê những ly rượu whisky đã được pha chế tới, bày từng ly lên mặt bàn.
Trác Siêu Việt nâng một ly rượu lên, đưa ra trước mặt Mộc Mộc, “Nếm thử xem.”
Cô đón lấy ly rượu, nhấp thử một ngụm, vị đắng cay và chua chát cảu rượu whisky sau khi pha loãng chảy qua lưới vị giác, hệt như mùi vị trong ký ức của cô.
Bàn tay đang cầm ly rượu của cô bắt đầu run rẩy.
Người phía đối diện vẫn là anh, Lạc Nhật vẫn là chốn ăn chơi xa xỉ náo nhiệt, rượu whisky vẫn bỏng rát trong cổ họng, thời gian dường như chưa từng trôi đi, vẫn cứ dừng mãi ở đêm hôm đó…
“Thế nào?” Trác Siêu Việt hỏi cô, “Mùi vị không hề thay đổi chứ?”
Cô gật đầu, suýt nữa thì buột miệng hỏi: “Tại sao vẫn là mùi vị đó? Tại sao phải đầu tư vào quán rượu này? Tại sao lại thích ngồi ở vị trí đối diện với cửa ra vào? Có thật là không nhớ một chút gì không? Hay là… anh không muốn bản thân nhớ tới điều đó?”
Cô không hỏi, vì biết anh n