Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
i, một tay đặt trên vô lăng, không ngừng chuyển đổi làn đường, chạy xuyên qua dòng xe cộ. Mộc Mộc có chút lo lắng, ghé sát lại gần anh, lần tìm đai an toàn kéo qua người anh, giúp anh thắt chặt lại.
Tiếng “tút” dài báo hiệu chờ đợi ở đầu dây bên kia vang lên rất lâu, điện thoại cuối cùng cũng được kết nối.
“Siêu Việt…” Giọng nói điềm tĩnh của Trác Siêu Nhiên vọng ra, thư thả chậm rãi như lúc bình thường. Trác Siêu Việt hít một hơi, Mộc Mộc cũng thở phào một tiếng, trái tim thấp thỏm cũng trở nên yên tâm hơn.
“Em nghe nói anh bị thương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Không có gì nghiêm trọng cả, mắt bị tia laze chiếu vào một chút mà thôi. Bác sĩ nói không có chuyện gì, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian là khỏi.” Trác Siêu Nhiên bình thản trả lời.
“Chỉ bị thương ở mắt thôi à? Các bộ phận khác có bị thương không?”
“Không.”
Một chiếc xe tải lớn đột nhiên phóng ngang qua từ đường ngang trước mặt, Trác Siêu Việt vội vàng phanh gấp, vô cùng hoảng sợ nhưng máy mắn là đã tránh được chiếc xe tải.
Trác Siêu Nhiên dường như cũng nghe thấy tiếng phanh xe chói tai, khuyên nhủ em trai: “Em lái xe phải cẩn thận một chút, bây giờ mắt anh bị thương rồi, ngộ nhỡ em xảy ra chuyện, ai sẽ chăm sóc anh?”
“Em và anh ở chung một phòng bệnh, chăm sóc cho nhau.” Trác Siêu Việt khởi động lại xe, tiếp tục lái về phía trước, nhưng tốc độ đã chậm hơn nhiều.
“Em cứ lái xe cho cần thận, lát nữa tới bệnh viện nói chuyện tiếp nhé!”
“Ừm, em tới ngay đây.”
Sau khi cúp điện thoại, Trác Siêu Việt lại gọi cho một số điện thoại khác. Người ở đầu dây bên kia còn chưa kịp lên tiếng, anh đã vội vàng hỏi luôn: “Cậu có đang ở bệnh viện không? Anh trai tớ bị thương rồi, cậu có biết không?”
“Tớ biết.” Đối phương nói, “Bác sĩ Đào ở khoa Ngũ quan vừa kiểm tra cho cậu ấy xong.”
“Bị thương có nặng không? Bác sĩ nói thế nào?”
“Bác sĩ Đào nói thủy tinh thể vừa phải chịu kích thích mạnh, tạm thời không nhìn thấy gì, chắc có thể hồi phục. Tình hình cụ thể, phải đợi ngày mai mời chuyên gai tới hội chẩn mới biết được.”
“Tạm thời không nhìn được? Vậy phải bao lâu mới có thể hồi phục?”
Mất thị lực? Trong đầu Mộc Mộc lại nổ tung một tiếng, Trác Siêu Nhiên, người đàn ông cởi chiếc áo quân phục khoác lên người cô trong đêm tối, người đàn ông đã cho cô mượn bờ vai để cô dựa vào, người đàn ông dịu dàng ôm cô vào lòng, hứa với cô sẽ chăm sóc chu đáo cho cô, anh sao có thể mất thị lực được?
Trong lòng cô, anh luôn luôn hoàn mỹ, giống như vị thần…
“Siêu Việt.” Người trong điện thoại do dự một chút rồi hỏi: “Cậu có đang ở thành phố S không?”
“Có, tớ đang lái xe tới bệnh viện.”
“Vậy tớ ra cổng viện đón cậu, lát nữa gặp mặt rồi nói chuyện.”
“Được!”
Cúp điện thoại, Trác Siêu Việt lại bấm gọi cho một số điện thoại khác, chỉ nói vào trong điện thoại một câu: “Lập tức tìm cho tôi một bác sĩ đầu ngành nhãn khoa, phải là người giỏi nhất.”
Nửa tiếng sau, bằng kỹ năng lái xe điêu luyện, Trác Siêu Việt cuối cùng đã tới được bệnh viện Lục quân một cách thuận lợ
Anh vừa xuống xe, một bác sĩ mặc áo blouse trắng đã chạy tới đón, Mộc Mộc đã gặp anh ta, đó là bác sĩ Lâm, người lần trước kiểm tra vết thương cho cô.
Bác sĩ Lâm liếc nhìn Mộc Mộc một cái, có chút ngạc nhiên, sau đó dường như đã hiểu ra điều gì, gật gật đầu chào cô một cách lịch sự.
“Mắt của anh trai tớ, liệu có thật sự hồi phục được không?” Trác Siêu Việt vội vàng hỏi.
“Trong tình huống thông thường, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian, thị lực có thể hồi phục.”
Vương Dao vừa ra cửa, đi ngang qua người Mộc Mộc, Trác Siêu Việt bước vào phòng bệnh, đứng ở trước giường, “Anh rỗi rãi thì cũng đừng hù dọa em được không?”
“Siêu Việt?” Trác Siêu Nhiên ngẩng đầu lên, mỉm cười, “Em đến từ khi nào vậy?”
“Vừa mới đến. rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao anh lại bị thương như thế?”
“Chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi. Chẳng phải em luôn khuyên anh tìm cơ hội để nghỉ ngơi hay sao, lần này thì tốt rồi, anh đã có thể nghỉ ngơi thoải mái.”
Có thể nhận thấy anh đang cố ý né tránh, Trác Siêu Việt cũng biết rõ quy định trong quân đội, không truy hỏi nữa.
“Siêu Việt, chuyện anh bị thương, em không nói cho bố mẹ biết đấy chứ?”
“Vẫn chưa nói, tuy nhiên, trong doanh trại xảy ra chuyện, sớm muộn gì thì bố cũng biêt thôi.” Trác Siêu Việt nói.
“Biết muộn vài hôm cũng tốt.”
“Được, anh yên tâm, em sẽ không nói.”
Hai người trò chuyện một lát, Trác Siêu Nhiên bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, khe khẽ nghiêng mặt, hỏi: “Em tới một mình à?”
“Không.” Trác Siêu Việt quay đầu lại nhìn Mộc Mộc, đôi mắt cô đang ướt đẫm nước mắt, trong ánh mắt của anh, có một nét thâm trầm không thể miêu tả bằng lời.
Trác Siêu Nhiên hiểu ý, khe khẽ gọi một tiếng : “Mộc Mộc?”, sau đó, anh đưa tay ra.
Mộc Mộc bước đến bên anh, đặt tay vào trong lòng bàn tay đang chìa ra của anh, mới phát hiện ra lòng bàn tay anh đầy mồ hôi, nóng bỏng cả người. Cô hơi kinh ngạc, nhìn lại khuôn mặt của Trác Siêu Nhiên,