Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.
nửa năm.”
Thần sắc của bà Trác bỗng nhiên thay đổi hẳn.
Trác Siêu Nhiên vội vàng giải thích thay cô: “Khi Mộc Mộc mười bảy tuổi, bị bố nuôi cô ấy…”
“Ông ấy đối với cháu rất tốt.” Mộc Mộc ngắt lời anh, “Là do cháu hiểu nhầm, nhất thời lỡ tay giết chết ông ấy.”
Hai người đàn ông trong phòng bệnh đều cùng lúc nhìn về phía cô. Cô biết, nói như vậy đồng nghĩa với việc đã cắt đứt tương lai của mình, mồ côi,từng ngồi tù, là tội phạm giết người... Một người phụ nữ như vậy, muốn bước vào trong cửa nhà họ Trác, chỉ có đợi đến kiếp sau đầu thai làm người khác mà thôi.
Đây chính là kết quả mà cô mong muốn. Cô đã đào hố sâu ngăn cách với Trác Siêu Nhiên, để anh biết rằng khoảng cách giữa họ hoàn toàn không thể nào vượt qua, cô cũng có thể từ bỏ, không còn một chút mơ tưởng hão huyền nữa.
Mộc Mộc bê cốc trà đã pha xong đến trước mặt Trác Siêu Nhiên, cười nói: “Siêu Nhiên, em còn có việc ở trường, em đi đây, ngày mai sẽ lại tới thăm anh.”
“Được.” Trác Siêu Nhiên nói: “Siêu Việt, giúp anh đưa Mộc Mộc về trường nhé.”
“Không cần đâu…”
Cô còn chưa nói xong, một giọng nói lạnh lùng đã xen vào: “Cô mới vào học, công việc nhất định sẽ rất nhiều. Siêu Nhiên đã có tôi chăm sóc, cô không cần phải lo lắng.”
Mặc dù là câu tiễn khách, nhưng được bà nói một cách vô cùng khách khí.
“Cháu hiểu rồi.” Mộc Mộc nắm chặt cốc trà nóng bỏng, cố gắng giữ một nụ cười mỉm bình tĩnh nhất. “Cháu chào cô.”
“Mộc Mộc! Trác Siêu Nhiên vội vàng nắm lấy tay cô, nắm chặt lại trong lòng bàn tay anh.
Cô dùng toàn bộ sức lực để rút tay ra, bởi vì dùng sức quá mạnh, cơ thể lùi lại phía sau một bước, tay không cẩn thận đánh rơi chiếc cốc thủy tinh xuống sàn nhà, nước trà bắn tung tóe, chiếc cốc thủy tinh trong suốt vỡ tan tành thành nhiều mảnh.
“Siêu Nhiên, công việc của em ở trường học rất nhiều, nếu đã có cô ở đây chăm sóc anh, em sẽ không đến nữa. Đợi khi nào có thời gian rảnh rỗi, em sẽ tới thăm anh.” Mộc Mộc nói xong cầm lấy túi của mình, rảo bước khỏi phòng bệnh.
Mặc dù không nói rõ hai chữ chia tay, thái độ của cô đã thể hiện một cách rõ ràng, cô tin rằng anh sẽ hiểu.
“Mộc Mộc.” Trác Siêu Nhiên đương nhiên hiểu rất rõ, vì vậy anh không chút do dự, giặt phăng kim luồn trên tay mình, nhổm người dậy muốn chạy đuổi theo. Bởi vì không nhìn thấy đường, bàn chân anh giẫm vào mảnh thủy tinh vỡ trên nền nhà, chiếc tất màu trắng trong chốc lát đã nhuốm đỏ.
“Anh! Trác Siêu Việt chạy tới đỡ anh, nhìn chiếc tất trắng đã bị nhuốm thành màu đỏ, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy rất đau đớn.
Anh không cần phải áy náy, suy cho cùng, anh chưa hề can thiệp vào tình cảm của họ, anh đã từng không chỉ một lần khuyên cô nên trân trọng người ở bên mình, đó là vì người phụ nữ ngốc nghếch kia không biết trân trọng, là do cô ấy đã lựa chọn rũ bỏ… nhưng anh sao có thể không áy náy được, xét đến cùng sự quyết liệt của cô ấy cũng là bởi vì anh.
“Siêu Việt, giày của anh đâu? Em giúp anh mang giày lại đây.” Trác Siêu Nhiên vội vàng nói.
“ Em sẽ đuổi theo giúp anh!”
Anh không có sự lựa chọn, người nằm trên giường kia là Trác Siêu Nhiên, anh trai song sinh có chung huyết thống với anh!
Từ nhỏ tới lớn, bất cứ chuyện gì, Trác Siêu Nhiên đều gánh vác thay cho anh, ngay cả việc phạm lỗi bị đánh, Trác Siêu Nhiên cũng ngay lập tức lao tới chịu đòn thay. Cuối cùng, họ lau vết thương cho nhau, Trác Siêu Nhiên sẽ cười mà nói rằng: “Ai bảo chúng ta cùng chung huyết thống!”
Đúng vậy, ai bảo họ cùng chung huyết thống!
Trác Siêu Việt không có sự lựa chọn nào khác, giúp anh trai đuổi theo Mộc Mộc ra tới tận ngoài cổng bệnh viện. Ánh mắt anh tìm kiếm trong dòng người lộn xộn, không biết là bởi vì anh đã rèn luyện được thị lực hơn người trong quân đội, hay vì bóng dáng nhỏ bé của cô rất dễ nhận ra trong đám đông, thoáng một cái anh đã nhìn thấy Mộc Mộc đang ngồi trên băng ghết dài ở bến xe buýt. Cô ngồi đó với sắc mặt không chút biểu cảm, cơn gió thổi tung mái tóc dài của cô.
Thấy anh đến trước băng ghế dài, ngồi xuống, Mộc Mộc vội vàng đưa tay lên lau mặt, “Siêu Nhiên… Anh ấy không sao chứ?”
“Anh ấy vốn định đuổi theo em, nhưng chân lại bị thương bởi mảnh thủy tinh vỡ, chảy rất nhiều máu, bác sĩ đang băng bó vết thương cho anh ấy.”
“Cái gì?” Mộc Mộc đứng lên, chạy được hai bước về phía bệnh viện, lại dừng lại, “Cô sẽ chăm sóc cho anh ấy, đúng không?”
“Thật sự không muốn cho anh ấy cơ hội nữa ư?” Anh nói: “Em biết không, khi em vừa đi ra, anh ấy đã nói rất rõ với mẹ anh rằng: Anh ấy không muốn người khác can thiệp vào cuộc sống riêng tư của mình, anh ấy đã ba mươi tuổi rồi, hiểu rõ bản thân mình muốn thứ gì, điều gì mới phù hợp với anh ấy. Anh ấy sẽ quyết định cho bản thân mình, sẽ gánh vác mọi hậu quả…”
“Anh ấy đã thật sự nói như vậy sao?” Mộc Mộc thở dài một tiếng, Trác Siêu Nhiên là người đàn ông tốt nhất mà cô từng gặp, tốt đến mức hoàn thiện không chút tì vết. Nếu như không phải gặp Trác Siêu Việt từ trước cô nhất định sẽ yêu anh.
“Ừm, thực ra, nếu em không nói mình đã ngồi tù, đã từng giết người, mẹ anh chắc sẽ