Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341767
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.
p, cũng không có tin tức gì của anh, cô rất muốn được đứng từ xa nhìn ngắm anh một chút, để biết rằng anh vẫn đang sống tốt. Đáng tiếc, cô đã đưa mắt tìm kiếm vài vòng khắp phòng bệnh, từ đầu tới cuối vẫ không thấy hình bóng của Trác Siêu Việt.
Cuối cùng, cô chỉ thất vọng ra về.
Sau khi từ bệnh viện trở về, Mộc Mộc mở máy điện thoại, suốt mấy ngày luôn lo lắng chờ đợi kết quả từ bác sĩ Trương, chốc chốc lại giở điện thoại ra xem có cuộc gọi nhỡ nào không.
Đêm khuya, chiếc điện thoại đang đặt trên bàn bỗng đổ chuông, cô vội vàng cầm điện thoại lên, vừa nhìn thấy tên người gọi hiện lên trên màn hình, chiếc điện thoại liền bị rơi xuống bàn. Cô ôm lấy cơ thể đang cuộn tròn của mình, ép bản thân không được nghe điện thoại, cũng không được nhìn vào dóng tên hiển thị trên màn hình.
“Chị Mộc Mộc, sao chị không nghe điện thoại?” Cô bé ở giường trên thò đầu xuống, trên khuôn mặt còn đỏ ửng bừng bừng khí thế, so với mấy cô bé này, Mộc Mộc cảm giác bản thân mình đã già, sắp sửa biến thành một nắm xương khô.
“ Điện thoại quấy rối.”
“ Ồ!”
Chuông điện thoại cứ liên tục reo, ba chữ Trác Siêu Việt cứ hiện lên không ngừng trên màn hình, Mộc Mộc quả thực không thể chịu đựng nổi nữa, tháo bỏ pin điện thoại.
Điện thoại di động bị tháo pin, cả buổi tối trở nên vô cùng yên tĩnh, nhưng tâm tư của Mộc Mộc lại không thể yên tĩnh chút nào. Cô không xác định được mình làm như vậy đúng hay sai, nhưng cô sợ nhận điện thoại rồi, nghe thấy giọng nói của anh, cô sẽ không thể kiềm chế được bản thân mình.
Cô không kiềm chế được bản thân mình cũng không sao, tội danh giết người cô còn giám gánh chịu, còn điều gì mà cô không dám làm?
Là do cô sợ Trác Siêu Việt sẽ không kiềm chế được bản thân mình…
Tòa nhà ký túc xá đã cắt điện, Mộc Mộc vừa nằm len giường chuẩn bị đi ngủ, tiếng chuông điện thoại cố định trong phòng lại vang lên, cô nằm gần chiếc điện thoại nhất, tiện tay nhắc ống nghe lên, “Xin chào!”
“ Xuống ngay!” mặc dù chỉ có hai chữ, Mộc Mộc cũng đã nghe ra đó là giọng nói của ai.
Cô kiềm chế ý muốn lao ngay xuống dưới tầng. “ Quá muộn rồi, cổng tòa nhà ký túc xá của bọn em đã khóa.”
“ Anh bảo người mở ra rồi.”
Việc đó mà anh cũng làm được ư? Mộc Mộc không biết nói gì cả. “ Anh tìm em có chuyện gì không?”
“ Không có chuyện gì thì không được tìm em sao?”
“ Em…”
“ Anh ở dưới tầng đợi em, khi nào em xuống, lúc ấy anh mới đi.”
“ Em sẽ không xuống đâu.”
Cô cúp điện thoại, bò về giường, kéo chăn trùm kín đầu. Cứ nghĩ rằng anh sẽ gọi điện lại, cô ngồi bên cạnh điện thoại chờ đợi rất lâu, chuông điện thoại không reo, anh dường như đã tính toán chuẩn xác rằng cô nhất định sẽ đi xuống.
Đêm khuya thanh vắng cứ tiếp tục trôi đi như vậy thật chẳng có ý nghĩa, Mộc Mộc thay quần áo, đi xuống lầu.
Ánh trăng bàng bạc lơ lửng trong không trung, an lành, trầm lặng.
Bên ngoài cánh cổng sắt đang hé mở, một chiếc Land Rover màu trắng đỗ ở đó, trong đêm đen, màu trắng trở nên vô cùng bắt mắt.
Trác Siêu Việt đứng dựa người vào chiếc xe, bóng dáng cô đơn của anh phản chiếu lên thân xe, trong suốt, hư vô, đơn độc.
Mộc Mộc đi về phía anh, cứ gần thêm một chút, nhịp tim của cô lại đập dữ dội hơn, mạnh đến nỗi lồng ngực nhói đau.
“Tại sao không nghe điện thoại của anh?” Gió lạnh thổi tới, cô lại ngửi thấy mùi rượu, cô không hề có chút ngạc nhiên, anh không uống rượu, sẽ không tới tìm cô.
“Á?”
Không để cô kịp nói gì, anh mở cửa xe ra, đẩy cô vào bên trong.
Chiếc xe lao nhanh trên đường phố khoảng hơn nửa giờ đồng hồ, rồi dừng lại ở bên đường. Mộc Mộc thò đầu nhìn ra ngoài, hai chứ “Long Cung” phản chiếu lên cửa xe, vô cùng bắt mắt.
Bước vào bên trong hội quán Long Cung cổ kính, Mộc Mộc đưa mắt nhìn nội thất bằng gỗ màu nâu tím, lối trang hoàng chạm trổ điêu khắc, còn cả người đàn ông bên cạnh, tất cả đều không thay đổi.
Quản lý sảnh đang nói chuyện với khách, nhìn thấy Trác Siêu Việt, lập tức chạy tới chào đón nhiệt tình niềm nở: “Trác tiên sinh, lâu rồi không thấy anh tới, dạo này chắc bận lắm, phải không ạ?”
“Cũng tạm, mấy hôm trước đi thành phố A, vừa về chiều nay.” Trác Siêu Việt day day đầu lông mày, thần sắc quả thực có phần mệt mỏi.
“Để tôi bảo Tiểu Hân chuẩn bị spa bằng tinh dầu thơm cho anh, giải tỏa mệt mỏi, còn có thể giảm bớt căng thẳng.”
“Ừm. Phòng 12001 còn trống không?”
“Còn trống, để tôi đi lấy chìa khóa phòng cho anh. Anh đợi một chút.”
Cửa phòng 12001 được mở ra, anh bước vào bên trong, tiện thể hỏi luôn: “Còn nhớ nơi này không?”
Sao có thể không nhớ được? Căn phòng mặc dù đã được trang hoàng lại, nhưng vẫn có thể nhận ra được dáng vẻ trước đây, căn phòng nghỉ ngơi riêng biệt, phòng tắm, bể nước suối nóng ở giữa đại sảnh… còn cả mùi hương thơm đầy mê hoặc- mùi hương mà cô mê say nhất.
Cô luôn cảm thấy bốn năm qua thật dài, giờ đây quay lại nơi này, mới phát hiện ra bốn năm trôi qua thật nhanh!
Cô rât muốn hỏi thử xem: Anh thường xuyên đưa bạn gái tới đây sao?
Nhưng c