Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
hương tiếc.
Cô cắn chặt môi dưới, cảm giác nhói đau xen lẫn những tiếng rên rỉ phát ra từ cổ họng cô, “A…a…”
Ngón tay cái của anh cạy hàm răng cô đang cắn chặt môi: “Kêu lên cho anh nghe thử.”
Cô ngoảnh mặt đi, né tránh ngón tay anh.
Anh đặt môi lên vai cô, động tác mút mát lại biến thành động tác cắn xé giống như loài thú hoang.
“A!” Cô đau đớn kêu lên, ngoài da cô rõ ràng rất đau, cơ thể lại bùng cháy trước hành động bạo lực của anh, cùng với sự xâm lấn, cơ thể cô dần dần trở nên mềm nhũn, bất lực…
“A…a…” Cô quên hết tất cả, ngửa cổ lên, rên rỉ, cơ thể đắm chìm trong nỗi rạo rực hỗn độn.
Anh nâng eo cô lên, nhấc người cô cao thêm một chút nữa, khi cúi đầu xuống, đôi môi vừa vặn chạm vào ngực cô, hàm răng khẽ khàng cọ xát lên vị trí mẫn cảm nhất của cô, đầu lưỡi linh hoạt ẩm ướt cứ lướt qua lướt lại trên núm vú nhỏ xinh trước ngực, vô cùng kích động.
“Đừng, Siêu Việt…” Khoái cảm ập tới như một luồng điện, cô mơ màng gọi tên anh, “Siêu Việt…”
Đau đến mấy, khổ đến mấy, chỉ cần nghĩ đến việc người trước mặt cô là Trác Siêu Việt, lồng ngực cô đều nóng bỏng, phải chăng, cảm giác đó được gọi là tình yêu?
Động tác của anh dần dần trở nên nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng dưới sự dịu dàng của anh, cơ thể cô lại càng lúc càng trở nên mẫn cảm, hơi nóng từ trong lòng bàn tay anh lướt qua da cô, cũng có thể gợi lên những tiếng rên rỉ khe khẽ từ trong cổ họng cô.
“Có thích anh làm như vậy không?” Anh hỏi.
“Thích…” Sao lại có thể không thích được? Cơ thể cô sớm đã yêu thích cảm giác này rồi.
Hôn khắp cả nửa trên cơ thể cô, giày vò tới nỗi toàn thân cô trở nên mềm nhũn, cuối cùng anh cũng dừng lại, gục đầu lên vai cô, điều chỉnh lại nhịp thở, “Điều gì em cũng tự nguyện làm vì anh?”
“Ừm.”
“Được, vậy em hãy nhận lời anh, bắt đầu từ ngày hôm nay, không được để bất cứ người đàn ông nào khác chạm vào người em, kể cả anh trai anh…”
Cô chớp đôi mắt mơ màng, không hiểu rõ ý anh.
Anh không muốn cô, nhưng lại muốn cô cả đời này phải giữ gìn thân thể vì anh? Hay là, sau này cô chỉ thuộc về anh, chỉ được để anh chạm vào?
“Tại sao?” Cô hỏi.
“Bởi vì anh không thích!”
Lý do này hoàn toàn đầy đủ, cô thích lý do này.
Hai tay cô khe khẽ đặt lên bờ vai anh, cả người cô tựa vào trong vòng tay anh, kiễng chân lên muốn hôn anh…
Nhưng Trác Siêu Việt lại đẩy cô ra, giúp cô chỉnh sửa lại bộ váy xộc xệch. “Muộn rồi, ngủ sớm đi.”
“Anh?” Họ đã làm tới bước này rồi, anh vẫn từ chối cô.
“Sau này đừng có thử thách anh nữa, anh không thể cưỡng lại được đâu.” Trước khi đi ra, anh lại nhớ ra điều gì đó, “Đúng rồi, ngày mai Học viện Âm nhạc khai giảng, anh sẽ đưa em tới ghi danh.”
Thời gian trôi qua thật nhanh, đã đến lúc cô phải rời đi rồi.
Về phòng, cô thu dọn từng thứ đồ thuộc về mình, kiểm tra lại rất nhiều lần, chắc chắn rằng không để sót lại một thứ gì, cũng không mang theo bất cứ thứ gì không thuộc về cô rồi mới lên giường đi ngủ.
Đêm khuya tĩnh mịch, cô nghe thấy tiếng tắm gội ở dưới tầng, liếc nhìn đồng hồ, đã quá một giờ đêm.
Cô nằm lên giường, nhìn ngắm từng vết thâm tím trên người, cảm giác ấm áp dư thừa của trạng thái kích thích mạnh ban nãy vẫn lưu lại mãi trên người chưa chịu tan biến.
Kiểu cảm xúc mạnh này, chưa từng thử qua thì thôi, đã thử một lần rồi sẽ bị nghiện, muốn từ bỏ thật quá khó khăn
Sáng sớm, Mộc Mộc còn đang say ngủ, giộng nói của Trác Siêu Việt bỗng vang bên tai: “ Dậy mau”.
Cô ngái ngủ trèo ra khỏi giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời còn chưa sáng rõ. “ Sớm như vậy? Đến bệnh viện ư?”.
“Đi chạy bộ”.
“ Hả?” Một người từ nhỏ tới lớn chưa từng chạy bộ như cô, liền quay trở lại vào trong chăn, tùm lấy chăn trùm kín đầu. “ Em không đi, tối qua em không ngủ được, cần phải ngủ thêm một lát nữa”.
“ Sức khỏe yếu như vậy, còn không biết luyện tập, thế mà đi hiến thận thì lại rất tích cực”. Anh lôi phắt cô từ trong chăn ra, bất chấp sự phản kháng của cô, đẩy cô vào trong nhà vệ sinh. “ Bắt đầu từ hôm nay, mỗi buổi sáng em đều phải chạy bộ một tiếng đồng hồ.”
Từ lúc Mộc Mộc bước từ chiếc Land Rover của Trác Siêu Việt xuống, cho tới khi đi theo anh đến chỗ ghi danh, suốt dọc đường có không ít ánh mắt nghi ngờ dõi theo họ, dường như đều đang dò đoán xem mối quan hệ giữa họ rốt cuộc là như thế nào. Khi việc sinh viên nữ được bao nuôi trở thành một trào lưu, ánh mắt của đám sinh viên và thấy cô giáo trở nên vô cùng tinh nhanh.
Mộc Mộc cẩn thận thắt lại chiếc khăn lụa trên cổ, tránh không để lộ ra những chứng minh từ việc tư tình vụng trộm của cô.
Làm xong thủ tục nhập học, Trác Siêu Việt đưa cô tới ký túc xá, giúp cô sắp xếp đồ đạc gọn gang, còn tiện tay giúp cô gấp chăn gối thành một khối vuông vắn.
“ Không thể nhận ra, anh còn có tài nghệ này nữa.” Cô thực lòng tán thưởng, bởi vì tư thế gấp chăn của anh đặc biệt gọn gàng, nhanh nhẹn, ánh mắt vô cùng tập trung.
“ Dù gì anh cũng đi học bốn năm ở trường quân sự. “ Anh bỗng nhiên lại có chút cảm khái: “ Chớp mắt một cá