Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.

tôn trọng quyết định của anh ấy.”
“Em không nói, mẹ anh sẽ không có cách nào biết được hay sao? Sớm muộn gì thì bà cũng biết. Hơn nữa, kết thúc như vậy chẳng phải rất tốt ư? Ngay cả hai chữ “chia tay” em cũng không cần phải nói nữa.”
Trác Siêu Việt lắc đầu, “ Em quá không hiểu anh trai anh rồi. Em nói rõ với anh ấy rằng, em không thích anh ấy, anh ấy tuyệt đối sẽ không cưỡng ép em. Nhưng nếu em từ bỏ vì những nguyên nhân khác… anh ấy nhất định sẽ giúp em loại trừ mọi khó khăn…”
“Vậy anh thử nói xem em phải làm như thế nào? Nói cho anh ấy biết rằng em không yêu anh ấy, người mà em yêu chính là anh?”
Anh cười một cách đau khổ, “Xin lỗi, anh ấy là anh trai của anh.”
“Em hiểu.” Giữa tình thân và tình yêu, anh đã lựa chọn tình thân, đây là một lựa chọn không thể chê trách, cô cần phải tôn trọng, cần phải thông cảm.
Một chiếc xe buýt dừng lại trước mặt cô, cô nhìn anh lần cuối. “Mấy ngày qua, cảm ơn anh đã chăm sóc cho em, những việc anh làm vì em, em sẽ mãi không quên.”
Nói xong, cô đi thẳng lên xe buýt, không quay đầu lại.
Vừa ngồi trên xe buýt, chuông điện thoại di động của cô vang lên, nhìn thấy số điện thoại của Trác Siêu Nhiên, cô do dự một chút, mở ra nghe, cố ý nói với vẻ thoải mái nhẹ nhõm: “Chân anh thế nào rồi? Sao lại không cẩn thận thế?”
“Bác sĩ đã bôi thuốc cho anh, đã ổn rồi.” Giọng của anh có chút gấp gáp: “Mộc Mộc, em hãy cho anh một chút thời gian, anh đảm bảo những chuyện giống như hôm nay sẽ không xảy ra nữa.”
“Siêu Nhiên, em đã nghĩ kĩ rồi, em không phù hợp với anh, đừng lãng phí tình cảm vì em nữa.
“Mộc Mộc…”
“Chúng ta chia tay thôi.”
Đầu dây điện thoại bên kia chỉ còn lại tiếng hít thở rối loạn, hơi thở nặng trình trịch đó dường như đang cố gắng đè nén một cảm giác nhói đau. Cô thực sự không thể tiếp tục nghe những âm thanh đó nữa, dùng toàn bộ sức lực gấp điện thoại lại.
Những giọt nước mắt nóng hổi lập tức rơi xuống, cô ôm mặt, quay sang phía bên cạnh không có người ngồi, bật khóc nức nở. Đây là lần đầu tiên, cô khóc thành tiếng, vì Trác Siêu Nhiên, một người đã dành cả trái tim trân trọng cô…
Giấc mơ sở dĩ tươi đẹp là bởi vì nó luôn tồn tại trong đầu. Một khi giấc mơ biến thành sự thật, nó liền mất đi vẻ mộng ảo!
Cuộc sống của một sinh viên đã bắt đầu, ngoài việc lên lớp, còn có các câu lạc bộ khác nhau liên tục chiêu sinh, các loại vũ hội chào đón tân sinh viên, các buổi họp đồng hương, các bạn trong phòng đều ăn mặc chải chuốt thật xinh đẹp như những bông hoa mới nở, bận rộn tíu tít, Mộc Mộc cũng rất bận, ban ngày lên lớp học, buổi tối lại bận chạy chỗ này chỗ kia cũng nhóm nhạc.
Điện thoại di động của cô rất ít khi mở máy, bởi vì cô sợ Trác Siêu Nhiên sẽ gọi điện tới, sợ nghe thấy giọng nói của anh, thậm chí sợ cả việc nghe thấy tiếng thở của anh.
Vừa mới kết thúc một tiết học Chính trị, cô ôm đồ chuẩn bị ra khỏi giảng đường, cô giáo dạy Chính trị liền gọi cô lại, dẫn cô lên phòng làm việc. Cô giáo dạy Chính trị là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, vẫn giữ nguyên được phong thái như xưa, cô đã lên lớp miễn phí cho Mộc Mộc suốt cả một buổi chiều về tư tưởng chính trị, dẫn nhiều tài liệu từ nhiều nguồn khác nhau chỉ bảo cô, làm một người phụ nữ thì cần phải tự cường, tự tôn, tự yêu bản thân mình như thế nào.
Cô giáo Chính trị nói đến nỗi khô môi rát họng, Mộc Mộc vẫn không thể rút ra được trọng điểm trong bài giáo huấn dài dằng dặc ấy. Vì phải thức suốt đêm hôm qua, đầu cô quả thực rất đau, không thể không hỏi: “ Thưa cô, có phải cô tìm em là có việc gì không ạ?”
Cô giáo dạy môn Chính trị cuối cùng cũng nói rõ trọng điểm: “Tô Mộc Mộc, có người nhờ cô chuyển tới em một câu, bà ấy nói rằng bà ấy không thích em, hy vọng sau này sẽ không phải nhìn thấy em, cũng hy vọng hai cậu con trai của bà ấy sẽ không gặp lại em…”
Mộc Mộc cảm thấy hơi lạnh, đặc biệt là câu cuối cùng, nó khiến người cô sởn gai ốc.
Chỉ mới gặp một lần, nói với nhau vài câu, bà ấy đã có thể nhìn nhận mọi việc một cách thấu đáo như vậy, quả thực đáng sợ!
“Thưa cô, nhờ cô chuyển lời của em tới bà ấy, em chỉ có thể bảo đảm rằng, em sẽ không chủ động tìm họ!”
Đối với Mộc Mộc, đây là giới hạn cuối cùng của cô. Từ sau buổi chiều hôm đó, cô chưa hề liên lạc với Trác Siêu Nhiên, cũng không liên lạc với Trác Siêu Việt,cô rất cố gắng sống cuộc sống của mình, không để bản thân có bất kỳ sự mơ mộng hão huyền nào khác.
Mấy ngày sau, Mộc Mộc nhận được điện thoại từ bệnh viện, bác sĩ Trương gọi cô tới bệnh viện để tiến hành làm sinh thiết. Hôm tới bệnh viện làm sinh thiết thận, cô cố ý đến xem bệnh án của Trác Siêu Nhiên, mắt của anh hồi phục rất tốt, tuần sau có thể xuất viện về nhà nghỉ ngơi.
Làm xong sinh thiết, Mộc Mộc lại tới trước cửa phòng bệnh của Trác Siêu Nhiên len lén nhìn vào bên trong, trạng thái tinh thần của anh rất tốt, sắc mặt xem ra rất mạnh khỏe. Mẹ anh đang ngồi cạnh giường trò chuyện với anh, còn cẩn thận giúp anh cử động các ngón tay bên cánh tay đang truyền dịch.
Trong phòng bệnh, cô không nhìn thấy Trác Siêu Việt, đã nhiều ngày không gặ


XtGem Forum catalog