Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.
tình cảm không có kết quả, cô không muốn thấy anh tiếp tục đấu tranh tư tưởng một cách vô vị giữa tình yêu và tình thân, cũng không muốn anh phải bỏ ra quá nhiều, cho dù chỉ là thương hại và đồng cảm.
Bởi vì bỏ ra càng nhiều, thứ muốn có được lại càng nhiều…
Cô điều chỉnh lại nhịp thở, kìm nén nỗi đau, mỉm cười hỏi lại: “Anh tức giận rồi ư? Anh nghĩ rằng em đang lừa gạt anh? Lẽ nào anh cũng không phải là đang lừa mình dối người hay sao?”
“…”
“Đừng nói rằng anh thích em, nếu anh thật lòng thích em, tại sao không thể nói rõ với anh trai anh? Tại sao cứ một mực khuyên em rằng: “Anh ấy phù hợp với em hơn anh!” Cứ đẩy em về phía anh ấy?... Thực ra, anh thực sự không yêu em, anh làm cho em những điều đó, đều là bởi vì anh cảm thấy thương hại em?”
Cô hiểu rõ những câu nói của mình làm tổn thương người khác thế nào, cô nghĩ rằng anh sẽ phẫn nộ, thậm chí có thể bóp nát bàn tay cô thành những mảnh vụn, nhưng anh lại không làm vậy, ngược lại, anh buông tay ra, ngữ điệu còn bình thường hơn cả lúc bình thường: “Em thật sự nghĩ như vậy?”
“Em nghĩ sai rồi ư? Một cô gái không thê nói được như em, vì tiền có thể bán mình, ngay cả tên của em, anh cũng không biết, anh thích em ở điểm gì chứ? Hay là bởi vì buổi tối hôm đó…”
“Em!”
Anh cuối cùng đã bị cô chọc tức đến nỗi không thể kiềm chế được nữa, bàn tay đỡ lấy sau gáy cô, dùng miệng bịt chặt đôi môi cô, ngấu nghiến hôn cô, vừa cắn vừa mút một cách tàn khốc, hận một nỗi không thể nuốt gọn cả phần lưỡi của cô.
Ban đầu, cô nhẫn nhục chịu đựng sự tàn sát phá phách bừa bãi mang tính trả thù của anh. Nhưng sau đó, động tác của anh chậm dần, sự phẫn nộ trong đáy mắt cũng dần dần tan biến, hóa thành ngọn lửa nóng bỏng thiêu cháy cả con người. Bàn tay đặt sau gáy cô dịu dàng vuốt ve mái tóc cô, nụ hôn trở nên triền miên, đau khổ.
Nỗi đau khổ nào cô cũng có thể nhẫn nhịn chịu đựng, nhưng tình cảm dịu dàng của đàn ông lại chính là điểm yếu trí mạng của cô… Cô cảm thấy từng lớp phòng ngự ở tận cùng trái tim đang bị dỡ bỏ từng chút, từng chút một, cô thậm chí bắt đầu luyến tiếc thứ tình cảm ấm áp này.
Cô dùng chút lý trí cuối cùng còn sót lại, dồn sức đẩy anh ra, đánh anh, nhưng không có kết quả. Cô hạ quyết tâm, cắn vào môi anh, để anh có đủ thời gian phản ứng lại, cô cắn một cách rất chậm, rất dịu dàng.
Anh khe khẽ rên lên một tiếng, cuối cùng lưu luyến buông cô ra, liếm vết máu đang rỉ ra trên môi, “Tô Mộc Mộc, em còn dám nói thêm một lời nào nữa thử xem!”
Rất lâu sau cô mới định thần lại được, đưa tay lên vuốt ve đôi môi sưng phồng, hằn học đẩy anh ra, “Đừng nói rằng anh không như vậy! Nếu bốn năm trước em không bỏ đi mà cứ bám theo anh, chắc là anh đã chán ghét em từ lâu, kết cục của em chắc còn không bằng Chu Tịch …”
“Chu Tịch? Có phải cô ta đã nói gì với em không?”
“Cô ta không nói gì cả.”
Với cá tính của Trác Siêu Việt, từ trước tới giờ đều không chịu giải thích điều gì, nhưng hôm nay anh lại tỏ ra rất kiên nhẫn, cố gắng giải thích với Mộc Mộc. “Em đừng nghe cô ta nói lung tung, anh với cô ta chẳng có chuyện gì cả, là do cô ta chỉ làm theo ý mình, anh…”
“Không liên quan gì tới cô ta! Là do em đã nghĩ kỹ rồi, không muốn vấn vương một cách không rõ ràng với anh nữa! không muốn nhìn thấy anh nữa!”
“Không muốn gặp lại anh nữa?” Anh bỗng nhiên bật cười, khóe môi nhếch lên một đường cong khiến trái tim người khác giá lạnh, trong con ngươi màu đen lóe lên ngọn lửa có thể nuốt gọn cả một con người. “Được!”
Anh bước từng bước về phía cô, cô lùi từng bước về phía sau, nụ cười của anh khiến cô có dự cảm chẳng lành…
Cô lùi sát tới tận chân tường, đến khi không còn đường lui nữa, anh bế thốc cô lên, bước đến bên chiếc giường massage, ném cô lên trên đó.
Chiếc giường massage lắc lư một cách dữ dội dưới người cô, tròng trành muốn đổ, cô hoảng sợ túm chặt lấy tấm ga trải giường, “Anh…”
Anh đứng bên cạnh giường, hai tay giữ chặt hai cánh tay cô, ấn cô ngã nằm xuống giường. “Em chiều anh thêm một đêm nữa, anh hứa, sau này sẽ không tới tìm em nữa!”
“Anh không hối hận sao?”
Nghe thấy câu này, bàn tay đang thọc vào cổ áo cô chợt sững lại, các ngón tay nắm lại thành một nắm đấm, rồi lại dần dần duỗi ra, lần lượt cởi từng cúc áo của cô…
“Tùy anh vậy.” Không muốn lại nhìn thấy sự mâu thuân trong đáy mắt anh, Mộc Mộc khép chặt mắt, một giọt chất lỏng nóng hổi lăn ra từ khóe mắt cô, rơi vào trong tóc. Họ không muốn gây tổn thương cho nhau, nhưng lại làm tổn thương nhau sâu sắc, họ không muốn vượt qua dòng Lôi Trì1 này, kiềm chế hết lần này tới lần khác, ghìm chắc dây cương hết lần này tới lần khác, cuối cùng, vẫn không kiềm chế được, vượt qua giới hạn này.
(1. Lôi Trì: tên một con sông cổ ở huyện Vọng Giang, tỉnh An Huy, Trung Quốc, thường được ví von với một phạm vi, một giới hạn nhất định mà người ta không dám vượt qua.)
Ngón tay mát lạnh lướt qua khóe mắt cô, lau qua lau lại.
“Mở mắt ra, anh không thích cưỡng hiếp một cái xác…” Dưới mệnh lệnh đanh thép của anh, cô mở mắt.
“Anh đã dạy em phải làm vui lòng đàn ông như